Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2023

Ngẫu nhiên mà thật đẹp

Hà Nhật

Sáng đó, 17 tháng 2 năm 1979, tôi đứng trước nghìn học sinh trường Cấp ba Phan Bội Châu (Phan Thiết). Giọng tôi có lẽ chưa bao giờ rung lên như vậy, khi báo tin rằng bọn xâm lược phương Bắc vừa cho sáu mươi vạn tên lính tràn qua biên giới phía Bắc, xâm phạm cõi bờ thiêng liêng của Tổ quốc ta! Nhìn xuống các em, một sự đồng cảm ngập tràn: căm hận, quyết tâm! Mắt ai cũng long lanh. Lúc này, nếu tôi hô to hai tiếng: Lên đường! Chắc chắn nghìn cô cậu học trò của tôi sẽ sẵn sàng bước đi!

Tuy vậy, đúng một tháng sau, chính cái tên Hán tặc họ Đặng đành phải tuyên bố rút quân!

Chắc ai ngày đó cũng còn nhớ những lời mà cái gã ngông cuồng đã nói trước cuộc đổ quân: Đây là để dạy cho Việt Nam một bài học!

Đúng là sau cuộc chiến này, dân tộc Việt Nam đã học được một bài học thấm thía: Đừng bao giờ tin vào miệng lưỡi xảo trá của lũ người lúc nào cũng xoen xoét “tình hữu nghị đời đời bền vững”, “núi liền núi sông liền sông”, “bạn bè tốt”, “láng giềng tốt”…

Từ hàng ngàn năm nay, bọn chúng vẫn xoen xoét thế mà, để rồi chính chúng phải nhận những bài học đắng cay, ở sông Như Nguyệt, ải Chi Lăng, sông Bạch Đằng, gò Đống Đa…

Tình cờ sao, cái ngày ấy, ngày bọn Tàu rút quân, lại đúng với ngày mà chúng tôi định tổ chức lễ cưới.

Vậy là cũng chính tại cái ngôi trường Phan Bội Châu ấy, ngày 17 tháng 3 năm 1979, cùng với sự chia vui của thầy cô giáo và học trò, tôi và Thanh Phương trân trọng bước ra, long trọng báo tin vui.

Tiệc cưới chỉ có nước trà và chút ít bánh ngọt, nhưng quá trời vui.

Đúng là kỷ niệm thiêng liêng, niềm vui trọn vẹn của hai người được nằm trong niềm vui chung của dân tộc!

Hơn bốn chục năm rồi, nhắc lại vẫn rưng rưng!