Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2023

Cười cái gì?

Trần Ngọc Hiếu

(Viết lảm nhảm trước lúc lại bị deadline gí tận mặt)

Trước tết, mình và bạn Đinh Trần Tuấn Linh có tranh luận về cái gọi là văn hóa cười của người Việt. Cãi xong để đó. Ai ngờ đến Tết nó lại chủ đề thời sự liên quan đến Táo quân và Xuân Bắc.

Thật sự mà nói, Táo quân là một chương trình có tiếng vang. Nhất là ở những năm đầu tiên. Tiếng cười Táo quân, theo cách hiểu của mình, gần với tiếng cười có chức năng can gián vốn khá phổ biến trong sân khấu dân gian và đến tận kịch của Lưu Quang Vũ vẫn còn mang hơi hướng này. Thậm chí, có người còn cho rằng về bản chất, Táo Quân là một chương trình hài mang tính chính luận (dù dịch ra tiếng Anh thì chắc phải dịch là political comedy, ở đó, chữ political mang một hàm ý sâu sắc hơn nhiều chuyện đem các vấn đề thời sự ra bới móc).

Nhưng tại sao tiếng cười Táo quân ngày càng khó cười, bất kể nỗ lực của những người làm kịch bản và tài năng diễn xuất của những sao sân khấu hàng đầu của miền Bắc? Xuân Bắc, Tự Long, Quang Thắng, Chí Trung... đều là những diễn viên thực tài (dù quả thật, chắc trừ Chí Trung, cả ba người còn lại đều chưa có những vai diễn lớn như những bậc đàn anh Trần Tiến, Trọng Khôi, Trần Vân, Anh Tú... đã làm được). Có người bảo tiếng cười Táo quân mất đi tính thời sự do hàng loạt các vấn đề nhức nhối xã hội đã bị bóc mẽ, giải thiêng hàng ngày gắn liền với sự lên ngôi của mạng xã hội. Đó là một lý do. Rồi có người bảo là do kiểm duyệt. Táo quân là hề chèo đã bị chính thống hóa, vì thế nó mất đi sức mạnh của tiếng cười đả phá, tiếng cười có khả năng tống tiễn thời đại một cách vui vẻ, như định nghĩa trứ danh của Marx. Tiếng cười Táo quân là tiếng cười chính trị bị thiến, sắc sảo cỡ nào cũng khó mà "lên" được.

Nhưng mình cho rằng còn một lý do khác. Tiếng cười Táo quân sở dĩ còn cười được khi những vấn đề bị biến thành đối tượng châm chích của nó chỉ là những khuyết tật và có khả năng được chữa lành. Nhưng khi nó là vấn đề của cả hệ thống, cái hệ thống cho phép tiếng cười ấy được vang lên công khai vào thời khắc thiêng liêng nhất trong năm, phủ sóng toàn quốc, cười kiểu Táo quân trở nên vô dụng. Nó thỏa hiệp, nó đành phải lấn sang những khía cạnh thô thiển khác để gây cười, chẳng hạn như những biểu đạt đầy định kiến về giới. Tiếng cười Táo quân bị quy hoạch vào chính thống trở thành tiếng cười mua vui cho đến giờ giao thừa. Mà đã mua vui thì đừng sắc sảo, cay đắng, chua chát làm gì. Dân ta vốn không thích hài hước đen.

Đó cũng chính là lý do mà nhiều người so bì Táo quân VTV với Tào quân HTV ngày nào, rằng tiếng cười miền Nam đời hơn, thật hơn, không phải gồng lên bởi tính chiến đấu. Đó cũng chính là lý do hài Trấn Thành, Trường Giang lúc nào cũng hút khách hơn. Thậm chí cả BB Trần, Minh Dự, Hải Triều... Cười phát quên luôn, cười cộng thêm tí triết lý cảm thương, cười những vặt vãnh hàng ngày của đời người. Tiếng cười né chính trị và tiếng cười lách chính trị... những tiếng cười kiểu đó, vui thì có vui, nhưng có lẽ sự ba phải của nó đồng lõa với những cơ chế kiểm soát nhiều hơn. Nó khó làm người ta hả hê như một tiếng cười carnival làm tan rã cả thời trung cổ.

Bao giờ chúng ta được cười như thế đây?

T.N.H

Nguồn: FB Trần Ngọc Hiếu