Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2022

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

giả vờ sống

 

1. 

cái chết bâng quơ của con chim hồng

phải chăng là trò đùa thần kỳ man rợ

của loài quỷ chếnh choáng đêm hội trăng rằm

hay chỉ là kết thúc hiển nhiên

đôi chút thời thượng

cái chết bâng quơ như những vệt sáng chao động

vụt thoát về phía bên kia con lộ

đêm mãi miên man

áp đặt nhấn chìm tôi

trong khoảng trống bao la giữa dòng tri thức.

the-key-is-here-the-gate-elsewhere_1871_Victor-Hugo_thumb[1]

Bức The Key is Here, the Gate Elsewhere (1871) của Victor Hugo, nguồn: Wikimedia Commons

2.

bước ngoặt ngặt nghèo

đoàn người dắt díu chúi mặt vào bãi phế liệu

người chơ vơ khắc khoải trên thập tự giá

máu rỉ rả từng giọt từ dấu đinh mới đóng

cổ khát khô

ly nước cạn

ngụp lặn nổi trôi trong cơn mê nhiều cặn  ̶ ̶ ̶ 

trên dòng vẩn đục

nhìn đăm đăm cánh cổng

người người giả vờ sống

ngày dài đêm còn dài hơn. 

 

3.

mùi mồ hôi đặc sệt

quánh đọng từ chân lông

thấp thỏm tiếng kinh cầu lạc điệu

gửi lời vào buổi trưa oi ả đứng gió

người đứng bên này dòng sông rộng

bên này cuộc trần ai mênh mông

phút đứng tim dàn trải

tọa độ vô định

nghe thời gian vỗ thành sóng

nghe tiếng chim lạc bầy

khóc khan buổi ly tan. 

 

bước vào giấc mơ

 

lũ hề câm cất giọng ngâm nga

thổi đi thổi lại bài ca không lời

cố tình len lách vào giấc mơ tôi

 

hai mắt ngây dại chờ đợi

buổi sáng âm u trống vắng

không thấy mặt trời bên kia kẽ lá

cúi xuống hít thở mùi mục rữa phân hủy

tìm chỗ ngả lưng xin chút yên lành

 

ngày hạ chí bắt lửa đã qua 

tưởng như rất xa trong nhiều ngày tháng

bước chậm ngang khu vườn gập ghềnh cát đá

hả miệng nghe tim đập thình thịch

loạn nhịp bật ngửa ngỡ ngàng

 

đây là đâu? – có phải trạm xe điện ngầm?

băng ghế trống trông quen nhưng không nhớ

dáng ai lướt thướt trông quen mà quên tên

tiếng cười giòn tan pha lê vụn vỡ

hít thở đau nhói mùi ảo vọng mắc cạn 

 

buổi chiều lũ hề câm trở lại

phân phát những viên màu như kẹo

những viên thuốc bọc đường chừng như

phân lô giấc mơ / phân lô cuộc đời

chập chờn âm vọng réo gọi

bờ bên này? / bờ bên kia? 

 

ngập ngụa trên dòng huyền thoại vơ vẩn

một ngày lệch tâm điểm lềnh bềnh trôi

tôi chắp vá nối kết giấc chiêm bao đứt quãng  ̶ ̶ ̶ 

chợt thấy đời mình bắt chước giấc chiêm bao. 

 

chập chờn ngái ngủ 

 

kìa con sâu bụ bẫm trên nhánh cà

có biết không lâu nó sẽ hóa bướm

theo chu trình tự nhiên đã định

 

và cánh bướm nhởn nhơ trong khu vườn

vi diệu không khác thời hồng hoang

có biết trăm hệ lụy chực chờ giáng xuống

 

thời gian mong manh nhẩn nha trương phình

cơn giông đầu mùa đổ lạnh xuống thung lũng

lắng lòng nghe hạt sương oằn oại suốt đêm dài

 

trong cơn ho khan dai dẳng người ôm ngực thở dốc

chợt nhớ một thời trần trụi vướng mắc trong nhịp sống

một thời bồn chồn dứt khoát không thể đợi

 

một thời đã khóc và một thời đã cười

một thời lãng mạn bước ngang cây cầu có nhiều ổ khóa

treo khóa và ném chìa xuống mặt nước lung linh

(dù giờ đây chỉ là dòng chảy nhân tạo trong khu thương mại)

 

nhiều khi tôi chăm chú nhìn người

an vị trên bàn thờ

thấy đôi mắt bao dung rộng lượng

hay chỉ là ảo tưởng trôi nổi trong phố biển miền đông bắc

những ngày lạnh cóng cuối tháng mười

 

rạng đông vào thu âm thầm không động đậy

dửng dưng trong cơn mưa bụi

tôi chạy miên man trong tiếng thở u uất

rượt đuổi chụp bắt những giờ phút vung vãi hôm qua

ôm giữ bóng đêm tan dần dưới ánh đèn đường nhạt nhòa

 

và không chút ngẫu nhiên

cánh bướm khô ép giữa trang sách đột nhiên hiếu động

phút chốc thảng thốt đã bay vút cao vào hư không

bỏ lại buổi sáng mơ màng chập chờn ngái ngủ.  

 

(OCT 2022)

Quảng Tánh Trần Cầm