Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2022

Văn Việt - Lên Đà Lạt gặp bạn

Ngô Thị Kim Cúc

Đã lâu, các anh ở Đà Lạt không có dịp xuống Sài Gòn cà-phê-bè-bạn, dân Sài Gòn bèn rủ nhau tổ chức chuyến xe lên thăm, để biết sau đại dịch sức khỏe các anh thế nào. Thật tiếc khi hai anh Mai Thái Lĩnh và Tiêu Dao Bảo Cự đi vắng, chỉ có hai anh Bùi Minh Quốc và Hà Sĩ Phu đón các bạn Sài Gòn.

Ở xa thì nhớ, nghĩ ngợi, gặp nhau, thấy nhau rồi lại chẳng có bao chuyện để nói. Những người đã hiểu nhau/tin nhau thì chỉ cần vài câu thăm hỏi là đã hiểu hết mọi thứ còn lại. Uống với nhau vài chén rượu, vui mừng thấy nhau vẫn mạnh khỏe, để yên tâm về nhau, vậy là quá đủ.

Đà Lạt không lạnh, nóng gần bằng Sài Gòn, áo khoác mang theo chỉ có giá trị phòng xa. Bữa cơm tối vô cùng ấm áp vui vẻ (có cả rượu mà Hoàng Dũng mang theo), những trò chuyện ngắn mà hàm chứa bao điều, và vào cuối buổi, anh Bùi Minh Quốc đã đứng-lên, đọc một bài-thơ-dịu-êm mà anh viết cho người phụ nữ đã bên anh qua nhiều thập niên, chia sẻ cùng anh biết bao gian khó.

Thật vui mừng thấy các anh trong bất kỳ hoàn cảnh nào vẫn biết và tin mình không cô đơn, niềm tin ấy đủ sức nuôi người ta đứng vững qua bao năm tháng.

Đà Lạt có vẻ đang đông du khách trở lại. Và thật may mắn khi chúng tôi có được chỗ trọ – một homestay rất Đà-Lạt-cũ, nhìn xuống một thung lũng đầy thông (cả thông già lẫn thông non mới trồng), trong vườn vẫn còn những gốc đào-Đà-Lạt-cố-cựu, thứ hoa chơi Tết mà trước 1975, những gia đình cầu kỳ mới thửa về từ thành phố hoa đào, thay vì chơi mai như số đông. Dưới sân vườn vẫn còn những mảng forget-me-not tím mỏng bé nhỏ thầm lặng và trên cao là những cành mimosa lá bạc đầy nụ đang chờ chờ bung thứ hoa vàng đặc hữu...

Buổi sáng, gần như tất nhiên phải check in Cà phê Tùng, một địa chỉ mà ai tới Đà Lạt cũng có “nhiệm vụ” ghé lại, dù có thể không khí/không gian Tùng đã nhiều thay đổi so với Tùng-trước-1975, nhưng đó vẫn là một mảnh nhỏ không thể thiếu trong thành phố với nhiều giá trị văn hóa rất riêng này.

Trong chợ Đà Lạt, ở gánh hàng của một cô gái quê, chúng tôi mua hoa immortelle, thứ hoa bất tử không chịu tàn, cũng là một nét-riêng đáng yêu của Đà Lạt thương nhớ. Với riêng tôi, immortelle gắn cùng những kỷ niệm thời thơ ấu: mùi nước hoa dịu dàng có cùng tên Immortelle mà hai chị tôi vẫn dùng vào ban ngày, bên cạnh mùi Coryse Salome thơm đậm dùng vào ban đêm.

Chia tay Đà Lạt, vẫn vướng vất nỗi buồn phải nhìn thấy thành phố ngày càng mất thêm những gì là tiêu biểu nhứt của Đà Lạt: thông, để xứng tên thành phố ngàn thông/thành phố mờ sương; và hơi lạnh dịu mát suốt bốn mùa nhờ rừng thông níu giữ độ ẩm, giữ sương mù. Đà Lạt dưới nắng đang nóng rực một cách kỳ quặc khi thông ở khắp nơi bị thi nhau đốn hạ không thương tiếc, chỉ để bê tông hóa một cách xấu xí thành phố từng nức tiếng thơm về vẻ đẹp và tính cách lịch sự của người dân một đô thị du lịch văn minh/văn hóa...

Xe chúng tôi lại hướng về Bảo Lộc, nơi chốn của một người thơ duy nhứt chẳng giúng ai, nơi Nguyễn Đức Sơn-Sơn Núi/Sao Trên Rừng đã tới, đã sống, đã ra đi và đã vĩnh viễn ở lại...

1Buổi tối ấm áp với các anh Bùi Minh Quốc và Hà Sĩ Phu

2Chị Hiền Thục – hiền nội của anh Bùi Minh Quốc vẫn nhớ cô phóng viên báo Phụ Nữ Việt Nam Ngô Thị KIm Cúc năm 1976 từng lên Đà Lạt viết bài và gặp chị, khi đó đang là phóng viên đài Phát thanh Lâm Đồng

3Nhiều giờ đồng hồ trôi qua thật nhanh khi mọi người dường như chưa kịp nói gì với nhau

4Hai anh Hà Sĩ Phu và Vũ Ngọc Tiến

5Anh Bùi Minh Quốc đang đọc thơ

6Check in Cà phê Tùng - Đà Lạt

7Homestay giữa thung lũng

8Hoa forget-me-not trong sân vườn

9Hoa immortelle trong chợ

10Đốt lửa trong sân homestay