Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2022

Thức trắng (*)

Thái Hạo

Hôm qua, người thanh niên 30 tuổi quê Nghệ An từ Sài Gòn ra, ghé vào núi thăm. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu mang tới tặng mình bộ ba Trò chuyện triết học của Bùi Văn Nam Sơn, và tặng Kỹ năng sinh tồn cho thằng nhóc con.

Chàng thanh niên kể những ngày ở Sài Gòn trong đại dịch vừa qua bằng giọng nhỏ dần, rồi như người mộng du, nghẹn lại, và khóc. Chốc chốc lại đưa tay chùi nước mắt khi những hình ảnh về người đói, người chết trong lời kể hiện lên. "Họ ngu dốt và khốn nạn lắm anh ạ. Mà chẳng lẽ họ ngu dốt đến vậy thật hay là họ độc ác hả anh? Mấy tháng đó, em nhận được 10 ký gạo và một lần hỗ trợ 1 triệu đồng…, ngày 6 tháng 10. Cậu mở điện thoại cho tôi xem, “em không tiêu, em lồng nó vào khung kính và để trên giá sách đây. Trong đêm mồng 4 người dân đã cột đồ lên xe máy, nửa khuya, tiếng xe máy ùn ùn ra đi, thì sáng mùng 6 họ phát tiền, 1 triệu đồng… Em sẽ giữ 1 triệu đồng này, vì nó là mốc quan trọng trong đời mình về chút niềm tin cuối cùng đã vĩnh viễn mất đi…

Học kiến trúc ra trường, người ta dạy bọn em cách rút ruột công trình làm sao để 10 tháng sau nghiệm thu vẫn an toàn… Em đi bán sữa, không làm nghề kiến trúc được. Làm sữa giàu, lụm tiền rất nhiều. Nhưng sữa có tốt thật như lời quảng cáo không. Em thấy những con bò bị đày đọa, chúng không được ăn cỏ bằng miệng mà tuồn thức ăn vào đằng hông. Ác quá. 2019 em giao chuỗi cửa hàng lại cho nhân viên và sang châu Phi, leo lên ngọn núi cao nhất, suýt chết, nhưng lên tới đỉnh, đó là tự do, không tả được. Em về và bán hết cửa hàng, không lưu luyến gì nữa.

Có cách nào để vừa kiếm được tiền mà vẫn lương thiện không? Kinh doanh, em phải giải được ba câu hỏi: Làm sao để cạnh tranh lành mạnh, Làm sao để không phải lót tay, và Làm sao để kiếm được tiền mà đêm vẫn ngủ ngon… Em sẽ leo lên đỉnh Phan Xi Păng, rồi trở vào Sài Gòn lại để bắt đầu công việc mới…".

Một đêm thức trắng, “ngồi kể chuyện trăng tàn”, đến rạng sáng thì lên đường, hướng ra núi Bắc. Mình lấy trên giá xuống cuốn Faust của Goethe, viết mấy dòng đề tặng, cuốn sách mà cậu đã tìm kiếm bao lâu nhưng không gặp được.

5g sáng, chàng thanh niên rời đi trên chiếc xe máy, ngoài trời mưa, sương mù trắng xóa, lạnh căm…

Nguồn: FB Thái Hạo

(*) Nhan đề của Văn Việt.