Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2021

Thơ Trương Văn Vĩnh

VÔ ĐỀ

thấy không em? hoa hờn quanh tháng tám

sửa sai nào! ta sửa quá khứ ta

ai đã dấn thân qua mùa lá rụng

những hồn hoa thăm viếng trái tim son

thấy không em? ta ngồi đây tháng tám

ngực trái nhường nhau thắt lại thương đau

chào tháng chín pháo đài cay mắt đỏ

lịch sử nào rổ rá đựng tàn tro!

 

 

LÒNG TA CÂY SẦU ĐÔNG TRỐ MẮT

Tháng mười chưa em

Để ta rót bình yên vào ly nước uống vội bên đường

Quên đời hoa lá

Khổ trôi bồng bềnh

Tháng mười chưa em

Trời còn mưa bay đời buồn u tối

Ngoài kia bão cứ chực chờ xâu xé những tình thư lướt thướt qua nhau

Ta gửi linh hồn trên cây sầu đông thấy em sâu thẳm một màu bùn nâu núi lở

Hiểm họa gì đâu mà chen chúc con đường lật bánh xe nghiêng

Lạc trôi nồi cơm treo niêu xó bếp

Tháng mười chưa em

Hãy bám chặt để ta rút sợi dây đời

em bước qua con đường đại nạn

Hỡi gió phía nào hiền ngoan ta nguyện xuôi theo một gánh mưa tuôn

Màu khói mắt cay hồn nhiên trối lên những phận bèo lởm chởm mặt đá vô tri

Bất giác nhìn mênh mông trời nước

Tiếng nói sau cùng khẩn thiết gọi nhau

Đêm lâm thâm không rõ lối mịt mờ

Ta khấn mình dưới tiếng dế khóc hờn đánh động bóng đêm bu bám qua bến đời khốn khổ

Ngực trái đau nhịp đập trái tim son

Tháng mười chưa em

Ta cây sầu đông đứng đầu đường nhận về mình cơn gió độc

Cái trơ trọi mùa ta em hiểu

Ta hiểu

Còn ai hiểu nói lại ta nghe một câu si

Giàu có gì đâu cũng tạm trú trần gian

Sao cứ gom hết về mình mà chẳng chịu nhượng nhìn bên kia phận đời gào lên thảm thiết

Tháng mười chưa em

Ta vắn ngang một bài thơ tình mê tơi

Miễn dịch những chiếc mũ qua đường

Ngóng mong giấc mơ quàng lên ngày mới

Núi đồi hôn mê ta chạy chữa mới vừa hôm qua vết thương chưa kịp lành ta chạy chữa hôm nay đường về quá nhiều tiếng kêu chưa kịp cấp cứu

Hôm qua tiếng chim chiều hỏi đường về núi Sầu đông ta mung lung mặt nhìn phía biển trố mắt ra buồn

Mùa của trời ban. Từ cây sầu đông ta thấy lầm than ai oán. Khúc ca bĩ cực hiện nguyên trên mọi nẻo về

Mùi nước hoa em tản cư chạy trốn

Thôi đừng điêu ngoa lẫm liệt một sự thật đau lòng

Tháng mười chưa em

Hỏi còn ai vênh vang trên pháo đài nữa

Con đường em đi cúi đầu vạn tuế

Biển trùng khơi là đêm lạnh

Ngàn sau mẹ kể chuyện con nghe ký ức đường về

Tháng mười chưa em

Lòng ta cây sầu đông trố mắt

Chưa qua câu "lập đông gió dịu mưa dầm"!

Đà thành, xứ COVID 20-21

TVV