Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên)

Không có mô tả.

CÀ PHÊ

 

Cà phê nâu như tiếng đàn

Tiếng đàn người nghệ sĩ lang thang

Đời là quán trọ đâu cũng là nhà

Cà phê nâu

Cà phê trắng

Cà phê hồng

Tím biếc

Và có thể xanh xao

 

Li cà phê nâu

Nâu như làn da người đàn ông tóc khét nắng

Bù xù râu

Vạm vỡ ngực trần

Săn chắc

Bụng phẳng

Mắt sâu

Cà phê mang màu tóc

Màu da

Màu nắng gió

Cả bụi mịt mù khi trời nổi bão dông

 

Cà phê nâu

Nâu như ái tình người nghệ sĩ

Lang thang cùng cỏ cây

Ngao ngán nơi phố thị

Ồn ào

Đỏ xanh xanh đỏ

Cốc nước cũng phải làm màu

Diễn trò văn minh

 

Cà phê nâu

Nâu như lời nói của ai

Đắng và ngọt

Vẹn nguyên như đất

Đất mỡ màu

Đất cỗi cằn

Đất chắt chiu đắng ngọt

Cà phê nâu

Cà phê nâu

...

 

 

 

 

 

 

 

 

THƠ ĐỀ ẢNH

Chiều buông nắng

Nắng vàng rây trên đồng

Trời trong sáng xanh muôn trùng

Mây bay xa

Bay xa

 

Hàng cây đứng vươn cao

Bóng ngả dịu dàng trên đất lành

Dòng nước mát

Ngọt ngào

Êm trôi

 

Đất nước tôi

Nơi nao cũng đẹp

Đẹp

Đến nao lòng

Một gợn mây giăng

Một ngọn gió đùa

Một dáng cây nghiêng

Hồn quê hương

Nước mắt rơi khi nhìn

 

Trời buông nắng vàng tươi êm đềm

Người thong dong

Đạp xe bon trên đường

Đứng nhìn

Mây bay

Nước trôi

Hiền hòa

 

Đây quê hương

Muôn đời

Ông cha để lại

Cùng máu và mồ hôi...

 

 

 

 

Về Tô Thùy Yên đã có rất nhiều người viết.

Những lời dưới đây là tiếng lòng nơi một người đọc vô danh...

 

ĐỌC THƠ TÔ THÙY YÊN

 

Tôi biết ông rất muộn

Tất nhiên, lỗi ở tôi

Ếch ngồi nơi đáy giếng

Biết một tẹo bầu trời...

 

Tình cờ, rất tình cờ

Lướt mạng và thấy có

Một anh bạn rất trẻ

Mê thơ ông... Quá trời

 

Thật tình cờ thế thôi

Gọi duyên lành mới đúng

Tất nhiên, tôi nhờ mạng

Là có vài trăm bài

 

Và tôi đọc. Tôi đọc

Đắm chìm và mê say

Nhiều đêm là thức trắng

Nước mắt mặn trên môi

 

Tên ông thật mềm mại

Thơ theo khói bay bay

Khói làm cay khóe mắt

Trời xanh cũng chau mày

 

Thơ ông thời Sáng Tạo

Thẳm sâu không ồn ào

Ngôn từ như lơ đãng

Hiện sinh... Người ở đâu

 

Thời chiến chinh tàn khốc

Thơ xót tận óc tim

Chiến chinh. Ôi chinh chiến

Giữa những người anh em

 

Ôi những người anh hùng

Bên này và bên ấy

Tuyệt lộ và cùng đường

Ai làm ra nông nỗi?

 

Thơ ông câu hỏi lớn

Lịch sử phải trả lời

Thời đại sầu - thảm - khốc

Cây cũng bật rễ trôi

 

Tháng Tư năm bảy nhăm

Ông bên người thua cuộc

Thêm một lần khổ nạn

Hơn mười năm tù đày

 

Thơ viết ra từ máu

Từ nước mắt mồ hôi

Nhưng tuyệt nhiên không thấy

Oán trời và trách người

 

Ông gọi thời khổ đọa

Thời chủ mới lên thay

Diễn tấn tuồng bạo lực

Nước Việt, chốn lưu đày

 

Đạn bom đã ngừng trút

Mà hận thù còn nguyên

Thậm chí còn kịch phát

Chuyến tầu điên xuyên đêm

 

Thơ mực mài nước mắt

Mong xóa bỏ hận thù

Ôi. Đáng thương biết mấy

Những phế nhân lòa mù

 

Mùa hạn rồi cũng qua

Trở về nơi cố quận

Khắc khỏai đến nao lòng

Vui. Vì còn được sống

 

Được sống được làm người

Dẫu không còn trọn vẹn

Một lần. Một lần thôi

Cất tiếng lời gan ruột

 

Cũng như bao nhà thơ

Người Việt và thuần Việt

Chặng cuối....dặm đường dài

Ông tìm về với Phật

 

Thơ thắp tạ ngân rung

Nhẹ như làn khói biếc

Sáng mảnh trăng hạ tuần

An nhiên và thanh thản

 

Bão giông. Rồi cũng qua

Khổ đọa tiền sinh kiếp

Nam mô A di đà

Mở lòng... Buông bỏ hết

 

 

 CHÂN DUNG

Những ngày xưa ấy

Tôi nhớ

Ông sống khiêm nhường

Thường xa những chỗ ồn ào

Những nơi người ta cứ phải gồng mình mà sống

Những ai cắc cớ

Ông chỉ cười

Nụ cười hồn nhiên không ẩn ý...

 

Ông diễn giải những điều cao siêu

Thành giản dị

Cổ văn vời xa

Hóa thật gần

 

Người văn chương

Như trúc

Hư tâm

Lòng rỗng không

Gió nhẹ thổi qua ngân thành tiếng sáo

Tiếng trúc nâng vầng trăng lên cao

Mây trắng ngẩn ngơ

Cánh chim chiều nghiêng trong hoàng hôn sẫm tím

 

Những đêm dài

Những đêm dài

Thầm lặng

Ngọn đèn, cây bút, thếp giấy, cổ thư

Từng chữ người xưa

Xôn xao hiện

Ông lắng nghe

Và chuyển lên trang viết

Chồng bản thảo cao dần

 

Những trang sách ông để lại không nhiều

Giấy cũng dễ hư nát thôi mà

Ông thường tâm sự thế

Trước tác đẳng thân

Rồi

Còn lại những gì?

 

Chiều thu muộn

Ông lặng lẽ ra đi...