Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2021

Những vết thương đau đớn của thiên nhiên

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

(Ủng hộ bài thời sự của Văn Tâm: 40 năm thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam: Hơn 20 năm xẻ núi xây chùa)

Cứ mỗi lần nhìn thấy cảnh bạt núi, đốn rừng để làm cái mà người ta gọi là “Du lịch văn hóa tâm linh”, tôi đều có cảm giác xót xa, đau đớn, như chính thân thể của thiên nhiên đẹp đẽ đang bị cào, bị cuốc vào mặt mình và thốt lên lời than khóc u uất!

Tôi có dịp đến ba nơi “hoành tráng” như thế đã hoàn thiện và đi vào hoạt động, để rồi tự thề sẽ không bao giờ bước tới những nơi đó thêm một lần nữa! Máy ảnh, máy quay thường mang theo như thói quen nghề nghiệp, nhưng tôi đã không dám/ không thể chụp một tấm ảnh và bấm một giây hình nào, bởi ở những nơi đó, tôi chỉ nhìn thấy sự lai căng kệch cỡm, sự phô trương lố bịch, thiên nhiên chạy trốn trước sự khoe khoang vẻ vĩ đại sặc mùi thương mại của những kẻ đang âm mưu biến chúng và Phật thành máy thu tiền! Tôi chợt nhớ lại một ngôi chùa lớn ở Thượng Hải, cái cảnh dòng người náo nức sau khi đã trả tiền xếp hàng thăm tượng Phật Ngọc như thăm vườn Bách thú!!!

Còn ở những nơi này, tìm đâu ra chút bóng dáng của “Bầu trời cảnh Bụt/ Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay”. Đâu rồi cảnh: “Thỏ thẻ rừng mai chim cúng trái/ Lửng lơ khe suối cá nghe kinh/ Thoảng bên tai một tiếng chày kình/ Khách tang hải giật mình trong giấc mộng” mà thi sĩ Chu Mạnh Trinh năm xưa rung động? Tôi đi thẫn thờ, mệt mỏi, hoang mang giữa cái không gian to vật vã toàn màu xám của bê tông và đá xẻ đắt tiền áp đảo, bóng cây lác đác, còn các tượng Phật, tượng La Hán khổng lồ như muốn đè bẹp mọi cảm xúc tinh tế thiêng liêng nếu như nó bất chợt nảy sinh ở nơi chốn được miễn cưỡng gọi là “Tâm linh” này… Và chợt thèm biết bao cái khung cảnh quen thuộc lâu nay trong tâm tính người Việt về những “Mái chùa - Hồn dân tộc” mà nhà thơ Nguyễn Khuyến từng nói hộ lòng ta: “Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá/ Sư cụ nằm chung lẫn khói mây”…

Những Khu “Du lịch tâm linh” như thế hiện giờ đã trở thành “hình mẫu” cho nhiều dự án Du lịch tâm linh kết hợp với dự án bất động sản bắt đầu nảy nở khắp nơi trên toàn quốc, tiếp tục một cách kinh hoàng cái “sự nghiệp” tàn phá Rừng, tàn phá Thiên nhiên, tàn phá những Giá trị văn hóa cổ truyền tốt đẹp nhằm phục vụ cho quyền lợi riêng của một số kẻ Lợi ích nhóm! Thiên nhiên vẫn sẽ còn phải tiếp tục kêu cứu đau đớn, khi những cái gọi là “Du lịch văn hóa Tâm linh” trá hình như thế đang thống trị bởi quy luật đồng tiền thời kinh tế thị trường méo mó dị dạng, được “bảo kê” bởi một số kẻ có chức quyền và có tiền. Chính họ đã dám to tiếng trên Đài truyền hình Quốc gia rằng: “Những ai phê phán việc phá rừng, phá thiên nhiên đều thuộc thế lực thù địch!”.

Than ôi! Biết đến khi nào máu của Thiên nhiên mới ngừng chảy? Biết đến khi nào máu mắt của những người lương thiện đau xót cho Thiên nhiên bị tàn sát mới thôi rơi?