Danh ngôn

Trong mọi cộng đồng, chúng ta cần một nhóm thiên thần gây rối.

We need, in every community, a group of angelic troublemakers.

(Bayard Rustin – trích bài phát biểu tại New York City 1963)

Trong mọi trường hợp, chắc chắn rằng sự thiếu hiểu biết, đi kèm với quyền lực, là kẻ thù tàn bạo nhất có thể có của công lý.

It is certain, in any case, that ignorance, allied with power, is the most ferocious enemy justice can have.

(James Baldwin - No Name in the Street 1972)

Các cuộc cách mạng và các cá nhân có thể bị giết hại, nhưng bạn không thể giết chết các ý tưởng.

While revolutionaries and individuals can be murdered, you cannot kill ideas.

(Thomas Sankara, một tuần trước khi bị ám sát, 1987)

Không có cảm giác nào cô đơn hơn việc bị chính đất nước mình trục xuất.

There's not a more lonely feeling than to be banished by my own country.

(Kiyo Sato – Kiyo’s Story 2009)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2021

Bài trường ca những ngày Sài Gòn phong tỏa… (kỳ 2)

Lê Vĩnh Tài

 

 

 

17.

corona từ đâu em tới?

bạn bị nhầm, covid mới là tên của tôi

không ca sĩ nào nổi tiếng bằng tôi

không người mẫu nào nổi tiếng bằng tôi

không nhà thơ nào nổi tiếng bằng tôi

 

như ngọn lửa tôi hỏa thiêu tất cả

xác người cháy trong nhà

cháy trên băng-ca, cháy trên hè phố

cả người nghèo và người giàu

cả những kẻ thù đang muốn chiếm đảo của nhau

cũng đang hạ súng xuống

hòng nhắm vào tôi

 

tôi sẽ phá vỡ bữa cơm của bạn

tôi sẽ phá vỡ niềm tin của bạn

bạn che giấu danh tính mình bằng mặt nạ xanh như mây

bạn nghĩ mình sạch sẽ bằng cách rửa tay

đến khi bạn ngủ say

bạn mới biết cái chết tôi gây ra không phải lỗi của bạn

 

các quốc gia thu mình lại vì sợ hãi

họ học hỏi từ tôi như học từ lịch sử

có từ trước khi tôi ra đời

 

làm như họ không từng biết

các cách giết người

 

nếu không có họ thì ai sinh ra tôi

để hôm nay tôi đã mười chín tuổi?

 

 

18.

bài thơ về một ổ bánh mì

 

khi mặt trời lặn

những mái nhà màu trắng sắp chìm vào giấc ngủ

mọi người rời cửa hàng ra về

để còn đi tìm mặt trăng

 

Mẹ mang theo một ổ bánh mì, một bài thơ và bay lên bầu trời

vì trên đó Mẹ có thể mua và bán những giấc mơ

 

hãy bay lên đây hỡi những bàn chân rách cả gót

vì đi bộ hàng trăm cây số về nhà

đây là nơi con sẽ có cái để ăn

đây là nơi con có căn phòng để ngủ

 

các con ôi, các con có thể dùng ổ bánh mì của Mẹ

ổ bánh không phải là ổ dịch

nó là câu chuyện cổ tích

Mẹ sẽ kể cho con

để lỡ mai Mẹ có sốt

trong trò chơi thực phẩm hay bánh mì

các con hãy cứu nhau bằng lời cầu nguyện

cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện

để họ rủ lòng thương

 

đêm luôn dang rộng vòng tay

nhưng lời cầu nguyện dường như vô ích

để cứu Mẹ có lẽ các con chỉ nên ăn một ngày nửa ổ bánh mì

còn một nửa để dành khi thức dậy

lấy ruột bánh mì chậm những giọt nước mắt

vì thiên đường toàn những niềm vui

 

 

 

 

19.

chúng ở bên chúng ta khi

bóng tối chậm chậm đông đặc lại

trên không

 

và những thứ còn lại

từ từ chui vào tế bào chúng ta như cơn mưa

lặng lẽ

 

bạn có gặp tôi buổi trưa hôm đó không?

 

khoảng thời gian mà mọi thứ ngỡ nghỉ ngơi

tất cả cái chết đều đã cũ

và bụi phủ mờ lên

thời gian khi chúng buồn ngủ

 

20.

cao cao ở trên cao một thành phố bị nghẹt thở

xa xa chốn quan trường xa xa của những vị vua mù lòa

ánh sáng đỏ nhảy múa với tro xương đang bay

như có ai cố sức thổi vào những người đã chết

 

và những người mà thành phố không còn đủ sức

những người đã bỏ đi không biết khi nào trở lại

họ đã xa quê hương lâu đến nỗi mất luôn tên tuổi

giờ chỉ còn gió nhảy múa với họ

trong mùa hè không khí nóng đỏ

bốc mùi chết chóc

 

họ nhảy múa cho đến khi nước mắt đã khô

cho đến khi tất cả nỗi đau chỉ còn là ký ức

họ không chết khi trong đêm không thở được

cái chết chỉ đến khi thành phố thức giấc

và chúng ta quên rằng họ từng đã sống

ở đây, nơi họ đã đến và luôn mơ trở lại

sẽ luôn trở lại

sẽ luôn luôn trở lại

dù không ai còn hy vọng

 

 

21.

người ta nói một tháng nữa là kết thúc

khi gió ấm

bây giờ là sáu giờ sáng

 

một bình minh nào đó bạn vẫn còn mê ngủ

 

tôi đã nhắn tin cho bạn

chỉ để xem bạn còn sống không

 

tất cả sẽ kết thúc nhưng kết thúc như thế nào

vì gió vẫn đợi

 

cả khi bạn không có nơi nào để đi

cả khi chân bạn không còn chạm đất

 

 

22.

nó bắt đầu như một lời thì thầm

như tiếng quạ kêu trong đêm mất ngủ

và chúng ta nhìn trời mưa

suốt đêm lên các vì sao

như bụi trên mí mắt của chúng ta

 

chúng ta nghe họ khóc

nhìn những giọt nước mắt của họ

chảy cả ra ngoài cửa sổ

ướt các bức tường

 

như nước Đức ngày xưa từng viết tên của họ

trên bức tường thế chiến mưa rơi

 

trời mưa suốt đêm

đã được một thời gian

bức tường màu nước mắt đang tan chảy

hai bên vách con hẻm run rẩy

thế giới đang tìm một nơi nhẹ nhàng hơn

sau khi bạn đã ngưng cơn

tức ngực

 

 

23.

nó chỉ là một sự lãng mạn ngắn ngủi

như câu chuyện của con ong và bông hoa

khi những cánh hoa chết đi

nhưng con ong vẫn đến

và bay điệu bay nhún nhảy

nó vẫn đợi đến khi bông hoa khác nở

và yêu bông hoa đó

nhiều như nhau

 

như thể những bông hoa có mùi như nhau

nhưng con người thì khác

không ai có câu chuyện giống như bạn

không ai hoạn nạn như bạn

không ai có mùi như bạn

dù bạn đã chết trong hẻm đã ba ngày

dù người ta cố loay hoay

cấp thêm mì gói

 

và cách chúng ta để bạn ra đi

ăn mặt trời và uống nước mắt

bí mật chờ đợi

 

không như con ong chỉ tìm mật hoa

chúng ta hy vọng về tình yêu

không như con ong

đôi cánh của chúng ta đã gãy

không như con ong

thành phố đầy vỉa hè bê tông

không còn những cánh hoa

để bạn còn bay về làm người yêu còn khóc

 

 

 

24.

không thể kể lại giấc mơ

thường đi khập khiễng

nàng nhớ lại ngày là cô dâu

mọi thứ thay đổi phía sau

bức màn

màu trắng

 

màu trắng

bây giờ bệnh viện

nó chảy khi nàng ngủ

như dòng sữa mẹ

 

cho ông vua ở truồng

và nhiều binh sĩ

đã bị thương

 

mặt trời

nổi nóng

lấp lánh cát như nàng vẫn còn sống

 

pháp luật

một kẻ không có chân

ngồi trên ngai vàng

như chiếc xe lăn

chết tiệt...

 

 

25.

nhẹ nhàng đến nhẹ nhàng ơi

trái tim ngươi đoán trước ngươi sẽ khốn khổ

xin hãy để mặt trời tự do

hãy để tiếng cười của ngươi bỏ chạy

cho đến khi không khí nhẹ tênh làm

mái tóc lá me bay

 

nhẹ nhàng hãy nhẹ nhàng, ngươi luôn như vậy

những đám mây phủ dưới lông mày

hai mắt ngươi đã tối

thành phố đã giới nghiêm

và khi nào ngươi là giao thừa vậy

sáng mùng một hương khói bay

 

ngươi vướng vào số phận

cố bước nhẹ để không rơi tấm kính đeo trước mặt

 

những người giao hàng không phải kẻ trốn chạy giang hồ

họ mang đến những lời chia buồn

chỉ thu thêm tiền ship

 

hãy để mọi thứ được nhẹ nhàng

trước khi một lâu đài

cát bụi nát tan

 

 

26.

bạn ngồi ô cửa nhỏ

quán cà phê vắng

trời đã về đêm, ông chủ đang khóa cửa

nhắc bạn ngày mai 16 rồi

 

mặc dù bạn vẫn cúi xuống cái gạt tàn

điếu thuốc lá đang cháy

bạn nhìn ông chủ xếp lại mấy lọ cồn rửa tay

nghe bản nhạc cuối cùng ổng vẫn còn chưa tắt

 

bạn sống trong ngôi nhà nhỏ

vợ bạn muốn ngộp thở mỗi khi đóng cửa

nhưng bạn vẫn đóng lại

vì sợ mất đôi giày

 

bạn nhìn lên bầu trời đầy mây

không có ai ngồi xung quanh

 

bạn nghĩ mình đang vũ trụ quay cuồng

con virus biết bạn buồn

đêm ở đây vô tận bạn im lặng

những con đường vắng

 

đám đông đã bị nhốt trong cơn ho của họ

 

27.

có phải sự sống vĩnh cửu? đó là giấc mơ

trong im lặng, họ

người ta cứ nói hạnh phúc ngoài tầm với

sự suy tàn sẽ sống lại

 

trong những bông hoa được hiện sinh ở thiên đường

sau khi người ta nhỏ nước muối vào mũi

 

không phải một bông hoa cũng không phải một hòn đá

bạn phải chìa tay chạm vào địa ngục

nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục

với máy thở ECMO

 

 

28.

con thuyền buồm trôi

cái gì đang chết?

bạn đứng trên bờ biển

cho đến khi nàng khuất phía chân trời

 

và ai đó nói, "nàng đã biến mất"

 

nàng đi đâu?

nàng ra khỏi tầm nhìn của bạn

 

ai đó cứ nói: "cô ấy đã đi rồi"

cũng có người khác lại thấy nàng đang đến

một cõi trời những giọng nói reo vui

 

"cô ấy đến rồi", và đó là điều bạn dần dần chết

trước khi 70% cơ thể bạn được tiêm vaccine

 

 

29.

không ai tin vào cái chết

bạn cũng không tin

ai đó sẽ đến cướp đi hơi thở

không phải của cải tích góp cả đời

 

bạn cũng không có ngôi mộ

nơi cất giữ chúng ta trong lòng đất

bạn thành một nhúm tro

chuẩn bị cho sự luân hồi

 

 

chúng ta bay lên chín cõi tầng trời

bạn từng mơ ước

cuộc hành trình của hối tiếc

giá như đến phiên bạn vẫn còn máy thở

 

bạn bị bỏ lại phía sau

lâu rồi mà không biết

 

mọi người khóc và chào tạm biệt bạn

nếu bạn cảm thấy buồn

thì hãy tiếc vì sao ông ngoại bạn không phải là ông nội

cho bạn lội

qua giấc mơ

 

 

30.

chúng ta sẽ nói lời tạm biệt thế giới này như thế nào?

sự nhức nhối của bầu trời

sắp vỡ?

 

bạn bị bỏ lại rất gần giấc ngủ

bạn vẫn yêu những cái cây lốm đốm nắng

bạn nghe tiếng chuông vang xanh trong

những cơn gió ấm đang thổi

trên bầu trời đám mây thoáng qua

 

sao mọi thứ đều phải chết?

 

mùa xuân sẽ không bao giờ đến

sự phù phiếm và thần chết chờ ở cửa

cái chết màu đỏ tái

bạn không thể dừng lại

những kẻ hoang dại

đã bắt bạn hát và mặt trời đang bay

 

 

31.

bạn đốt lò

vì ghét bóng tối

và giá lạnh

 

bạn lụi hụi chụm lửa

mò mẫm

rờ rẫm

lẩm cẩm

 

cuối cùng tiếng gió hú

bạn bên mớ tro tàn

than bay

như bụi

mùi

cháy thơm trong buổi sáng giá lạnh

bạn sững sờ

bên bếp lửa nàng

gầy

hốc hác

hai mắt mở to

như tiếng ho

của anh chàng hàng xóm

 

bạn lọm khọm

mấy chữ

lờ ưa lưa hỏi lửa

lờ ưa lưa huyền lừa

cho xong một bài thơ

 

để sau đó bạn mưa

và nàng thở

như thể nàng chưa từng biết ô-xy

 

 

32.

khi bạn cười cả thế giới cùng cười với bạn

nhưng lúc khóc bạn khóc có một mình

 

trái đất cũ và buồn

chúng ta mượn tấm gương của nó

soi vào nước mắt

 

và những giọt mưa sẽ trả lời

rằng bạn vẫn còn những niềm vui

bạn có quyền từ chối ly rượu mời hay người ta ép bạn

nhưng bạn phải uống cuộc sống

như hàng ngày chúng ta vẫn thở

như con gái bạn đến trường mang theo mấy quyển vở

không thôi cô giáo la

 

thế giới trôi qua

dù chật hẹp đến đâu nhưng chúng ta

vẫn còn một hành lang dài và xa

từng người từng người, rồi tất cả chúng ta

cũng phải nộp đơn

để băng qua những lối đi rất hẹp

của nỗi buồn như thế...

 

 

 

 

33.

đừng lo lắng

 

đừng lo lắng về tuổi nhỏ của tôi

đừng lo lắng về tuổi già của tôi

đừng lo lắng nếu tôi khóc

đừng lo lắng nếu tôi mơ

đừng lo lắng nếu mặt trời mọc

đừng lo lắng nếu như nó rơi xuống

đừng lo lắng nếu tôi sẽ làm cho nó

bay lên lại

như nàng đã bỏ đi mãi mãi

 

đừng lo lắng như thể tôi còn nhỏ dại

đừng lo lắng cho tôi

chúng ta cứ lo lắng

vì hàng ngày chúng ta lo lắng quá nhiều

 

lo lắng trong bữa ăn sáng, chúng ta lo lắng trong cả bữa trưa

lo lắng về những gì chúng ta đã làm

lo lắng về những điều sắp tới

 

lo lắng về của cải

lo lắng về sức khỏe

lo lắng về ngày mai

lo lắng về nỗi buồn

lo lắng về thời gian

lo lắng về tội phạm

lo lắng về quá khứ

 

lo lắng những gì không nằm trong tầm tay

 

thế giới chỉ kết thúc khi nào Chúa muốn

cần tận hưởng cuộc sống khi bạn còn có thể

và yêu thương tất cả mọi người

 

34.

như con tằm trong kén

bạn cuộn lại trong nỗi lo

bạn không biết mỏi

những con dã tràng vô vọng

 

không có vaccine thì chúng ta đã có nỗi buồn

 

vỗ về từng chút một

bạn đáp xuống như những thiên thần

không có vết thương

chỉ nước muối xót trong đôi mắt

 

mưa

bây giờ chúng ta bắt đầu cùng cái chết

họa sĩ lê thánh thư vừa ra đi

chỉ nghe con gái nhắn lại là ba trở nặng đột ngột

 

anh nguyễn viện khóc

anh trần tiến dũng khóc

anh đỗ trung quân khóc

thận nhiên ở tuốt dưới vũng tàu cũng khóc

nhân mập ở ngay sài gòn cũng khóc

 

chúng ta chỉ còn biết xé tờ lịch

những người tốt không bao giờ mất tích

họ chỉ chia tay chúng ta

như mặt trời tạm biến mất trong mưa

 

chúng ta trơ trọi

mỏi mắt nhìn nhau và nhìn vào tô mì gói

chúng ta nói và nói

quên mất trên trời

có một họa sĩ vừa bay đi

 

hình như chàng còn không kịp tháo khẩu trang ra để thở...

 

 

35.

những đám mây cúi nhìn xuống đất

một chiếc xe lôi bán hàng rong đã bị mù

có lẽ người chủ xe bị chói mắt

cả người con gái của anh ta cũng vậy

không ai bỏ chạy

hay trốn thoát

 

bạn là một đứa trẻ

nhìn thấy những gì? một chiếc xe lôi chỏng chơ

và những bó rau cũng già nua như Mẹ

 

nhưng đám mây chỉ biết cúi người

nhìn xuống

 

không phải không gian, đây là thời gian

có một nơi nằm giữa hai hàng cây

và cuộc cách mạng đã cũ đã tan thành bóng tối

gần một dãy nhà bị bỏ hoang

 

bạn đi đến đó để hái sự sợ hãi

như người ta hái nấm

nhưng bạn bị lừa

vì đây không phải một bài thơ

bạn chỉ đang tiến gần hơn sự thật

và nỗi kinh hoàng của nó

từng làm bạn biến mất

 

bạn sẽ không nói cho mọi người biết địa điểm ở đâu

bóng tối của những khu rừng

nơi ánh sáng không được đánh dấu

những ngã tư đầy ma, thiên đường đầy lá

bạn lắng nghe

nghĩ đó là bài thơ

để nói về cây cối

 

như những cái cây người ta vẫn lấy gỗ

làm ra những cây đàn

 

bạn làm một nốt nhạc

mỗi nỗi đau mỗi sự cô đơn

dù bạn đã bị vứt bỏ

sau khi là thánh ca...

 

 

36.

tia sáng từ bóng tối dày đặc của linh hồn

ai vượt qua cơn ác mộng

ai nhướng mắt tuyệt vọng

ôi sự lãng quên đã sinh ra?

 

điều đó có vô ích không, những

giấc mơ, thì cũng là tưởng tượng

tôi, từ chối khát vọng của linh hồn

lạnh lùng và trống rỗng

hãy tắt tiếng nói đi, hỡi các bạn

 

hãy la ó

nếu tôi không thể hiểu được

thì hãy để tôi, sự ồn ào của một kẻ cái gì cũng biết

liên tục phát minh các mẫu giấy đi đường

chỉ các bác sĩ bị lãng quên

 

 

37.

bạn làm như bọt trào khỏi ly bia

làm như niềm vui của cuộc chiến

những khẩu hiệu đau điếng

hô to

 

bạn là ai mà cứ theo dõi tôi?

bạn là ai mà biết tôi bỏ cuộc

khe hở nào bạn cũng bịt chặt

ngôi mộ nào bạn cũng ghé mắt

thắp hương

 

a, một ngôi mộ phía xa kia đang chờ chính bạn

không có bộ nhớ nào tồn tại mãi đâu

dù trên thiên đường bạn cứ mơ

mình bất tử

 

trong khi bạn chỉ là món hàng ký gửi

bám vào túi áo của mọi người

 

bạn tự mình nhân đôi

như con virus

 

 

38.

một đêm u ám

mưa bão hoành hành ngoài trời

những con sư tử đói bị nhốt trong khu cách ly

thành đám đông ma quái

 

những ngôi sao xanh xao, bạn đã bỏ qua một dấu hiệu

từ đỉnh cao

vĩnh cửu

 

giờ mọi người phải tìm kiếm thông điệp của bạn

dù lãng mạn không thể nấu lên ăn

 

hãy dạy tôi để tôi có thể điều chỉnh

bức màn sắt tương lai

ôi những đám mây lãng phí

từ một tâm hồn ốm yếu

đứa con trai của trái đất này có thể bay

lên đến đỉnh tự do không?

 

khu cách ly rậm rạp như rừng

nhưng nó sáng quá, quá sáng

nơi ánh trăng rực rỡ trái tim tôi

bởi sự yên tĩnh trong khu rừng

 

đêm nay tôi run quá

trên mỗi bông hoa, mỗi chiếc lá cuộn tròn

như con gái tôi mới vừa mới thi tốt nghiệp

bạn bè nó và nó dính với nhau

như chuỗi ngọc với những giọt sương F1

 

kìa những con sóng lặng lẽ trôi

những ngôi sao được phản chiếu

chìm xuống cho đến khi ngập sâu

họ mới vừa cho tôi tắm

có vẻ như họ nghĩ khi không đau buồn

tôi không dơ bẩn

 

có lẽ vì đôi mắt che lấp nỗi buồn

kìa những đỉnh núi ngột ngạt

những đám mây ngột ngạt

tôi không thở được

 

tôi chờ một cơn bão mùa thu sẽ sớm nổ ra

vì gió đêm đã thổi

nghe như tiếng gà gáy: ó ò o

cho đến khi linh hồn tôi hoàn toàn rơi xuống

 

tôi như con mồi trước nỗi sợ hãi

hoang mang

dù bạn dỗ dành những cơn thịnh nộ của đêm

cùng bạn trên chuyến bay dài

đột nhiên bạn tự ý tăng tốc độ

 

ó ò o

đừng bỏ qua một nốt nhạc

khi gió bão thổi qua

như tấm vải liệm có sương mù

nó từ trên cao rồi lướt xuống

ôi bao giờ bao giờ

tôi có thể nhìn thấy cái vương miện của bạn

lộng lẫy như con virus?

 

bây giờ bạn bao phủ các vực sâu

đen, như bài thơ chưa tìm thấy nội dung

giữa cơn bão hoành hành

cọng hành lên giá

làm món nợ của tôi bị nhân đôi

nghi ngờ nhân đôi

sợ hãi nhân đôi

hóa ra bạn làm tôi thành con virus

 

như vú của nàng cũng được nhân đôi

đùi nàng cũng nhân đôi

một hình ảnh về sự không thể diệt vong của nhân loại

không có bình yên trong cuộc sống cũng như trong lăng mộ

không có hòa bình vĩnh cửu

 

ò ó o

tôi muốn là một linh hồn

quyến rũ làm nguy hiểm cả những linh hồn khác

tôi, một kẻ bỏ bùa mê hồn núi

của quê hương

nát xương

còn thịt

 

 

39.

a, nhưng mà mùa thu

các bài thơ bây giờ lướt sóng

ó ò o

 

nơi mà một khi giai điệu của nó vang lên

mùa thu buồn đến nao lòng

lần cuối cùng trong lang thang lá vàng

bạn biết đến một nơi thảm hoa rực rỡ

 

ôi tại sao tôi mất những chiếc lá, bạn đã trốn ở đâu?

bạn nói dối cả nỗi đau

của chính bạn

 

ngôn ngữ nhẹ nhàng thì thầm rất công bằng

không có lá thì những cái gai là ký ức

chỉ còn lại với chúng ta

ôi vết thương, nhưng tôi yêu em quá

quá yêu

 

và mọi người để tang khi không còn các bông hoa

trang nghiêm những ngôi mộ

linh thiêng

tới mức chúng ta chỉ có quyền

đứng nhìn và khóc