Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2021

Xin lỗi tôi không viết nổi một bài thơ điếu cho anh, Nguyễn Mạnh Trinh (1949-2021)

Nguyễn Thị Thanh Bình

Tiễn nhau sông nước còn vô hạn/ Xuôi ngược bềnh bồng chuyện giễu chơi

… Thây kệ đến đi ngày vô định / Buồn tênh anh dũng với anh hùng

(Thơ cố thi sĩ Nguyễn Mạnh Trinh)

Thật tình tôi đã lặng người rất lâu

Và đêm qua thức trắng không dỗ được giấc ngủ… buồn rầu

Cũng hôm qua một người trong vùng đưa tin buồn thật mau

Ca sĩ của ‘Suối Tóc’ Châu Hà, phu nhân của cố nhạc sĩ Văn Phụng vừa giã từ cuộc chơi… trần thế

Phu nhân của GS Lê Xuân Khoa cũng vừa qua đời một hai ngày mà cũng chỉ biết lặng thầm chưa một vòng hoa

Sốc nhất đột ngột nhất khi nghe nhà thơ Trịnh Y Thư buồn bã thông báo

Người thi sĩ lính chiến Nguyễn Mạnh Trinh cũng vừa biến bay khỏi trần gian này

Tôi còn hồn vía nào làm thơ điếu cho ai đây

Chỉ khi không váng vất với dăm ba câu thơ cũ… lắt lay

Tôi đọc thầm cho anh nghe vậy:

Khi ta từ giã cuộc đời / các ngươi miễn nhớ mây trời lang thang/ Ta đi tìm mộng trên ngàn/ Ngoài kia gió cũng hoang đàng dong chơi’

Coi chừng nhà phê bình văn học tài tử Nguyễn Mạnh Trinh, tác giả của Tạp Ghi Văn Nghệ

Sẽ chê thơ chi mà có hơi hướm của Bùi Giáng thì nguy to

À không sao, vậy là những lần ghé qua Phố Bolsa cho những sinh hoạt văn chương nào đó

Tôi sẽ không còn được gặp lại nụ cười ấm áp hiền lành

Sẽ không còn bị nghe anh mè nheo là hứa cuội

Không chịu thu xếp một chiều trong tuần thứ hai thứ ba gì đó để… thâu hình tán gẫu văn học

Vì dường như tôi đã không có duyên văn nghệ kiểu có mặt trong một chương trình ‘Tản Mạn Văn Học’

Trên đài phát thanh Little Saigon do anh & Nhã Lan chủ trương

Còn nhớ tôi được biết anh lần đầu từ lời mời góp mặt cho một Tuyển Tập Truyện Ngắn ‘Hai Mươi Ba Người Viết Sau 1975’ (Văn Nghệ, 1989)

Cùng đứng ra với chủ biên thi sĩ / dịch giả Trịnh Y Thư của nhà xuất bản Văn Học Press bây giờ

Mới đó thời gian chớp mắt trắng toát thành 33 năm

Dạo đó tôi rất ‘mết’ thơ của Nguyễn Mạnh Trinh

Thuở mà Người Việt còn in cho anh cuốn Thơ Nguyễn Mạnh Trinh (1985)

Và những câu thơ còn đọng lại trong tôi lúc này:

Nốc cạn cho say đời biệt xứ/ Mềm môi chưa sạch nỗi rêu rong/ Máu lửa trôi dài cơn mộng dữ/ Mịt mờ nhân ảnh bạc lòng không

… Miệng vẫn mỉm cười sao muốn khóc/ Thấy đàn chùng xuống tiếng đàn rung/ Thơ cổ ngâm nga trầm giọng đọc/ Ta dẫn ta đi chốn lạnh lùng…

Trời ơi, sao anh lại sớm về chốn-lạnh-lùng bỏ một nửa của mình chi vậy

Tôi đã hơn một lần nói với anh, khi anh lùng bùng nhẹ hẫng trong cuống họng:

‘Ung thư, sắp tàn đời sắp đi rồi!’

Tôi đã đùa đùa như có lần có một bạn văn khác nói với tôi:

‘Trong người tôi có một giọt máu lang thang khắp châu thân thì… không có chuyện gì. Nếu một hôm buồn tình ghé ngang đầu thì tôi đi thôi’

(Nghe dễ như đi chợ, thời chưa mắc… dịch!)

Kỳ thực tôi không đùa mà rất thật khi tôi gằn giọng từng chữ một:

‘Mình không muốn phải làm thơ điếu cho ai sớm sủa đâu nhé!’

Ngày hôm nay mới đó đã thành quá khứ thật sao.

Thôi anh hãy phiêu bồng vô ưu ở một nơi không dịch bệnh, không ôm bom tự sát, không bắn giết hận thù lao xao…

Và chỉ có gió hát ru muôn trùng

lời thi sĩ yêu người yêu đất đá thủy chung

Cho ngày tháng bỗng trở mùa nhớ nhung

Một thi sĩ vừa về với Vô Cùng!