Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2021

Thơ Phapxa Chan

Mấy bài thơ cho Hà Nội trong mơ

Không có mô tả.

Tranh Giáng Vân

N ắ n g   p h ố

 

nắng nhuộm những mảng tường vàng

những nếp cửa xanh

những viền ngói đỏ

.

nắng nhuộm những mảng lá vàng

những nếp cốm xanh

những viền hoa đỏ

.

nắng nhuộm những mảng da vàng

những nếp tóc xanh

những viền môi đỏ

.

nắng nhuộm những mảng nơ vàng

những nếp váy xanh

những viền ren đỏ

.

nắng nhuộm những mảng mây vàng

những nếp khói xanh

những viền sông đỏ

.

nắng nhuộm những mảng trưa vàng

những nếp sáng xanh

những viền đêm đỏ

.

nắng nhuộm những mảng giấy vàng

những nếp chữ xanh

những viền thơ đỏ

.

nắng nhuộm những mảng mơ vàng

những nếp nhớ xanh

những viền yêu đỏ

.

nắng nhuộm những

phố

thơ

vàng

xanh

đỏ

.

nắng nhuộm những

phố

vàng

xanh

đỏ

.

nắng nhuộm

những

vàng xanh đỏ

những

vàng xanh đỏ

những

vàng xanh đỏ

------------

 

N g ờ   n g ợ

 

Sao cũng phố ngày xưa

nhưng ướp trong nỗi nhớ

bỗng lung linh bất ngờ

làm chân ai ngờ ngợ

cô đặc cả giấc mơ

thành vị đường ngọt lịm

ngăn cách một làn mưa

đèn đường đêm chợt tím.

 

Từ phút khép đôi tim

gió dường như thích hát

ríu rít hơn cả chim

khóm cây bừng hương ngát

sóng biếc và nắng tràn

trải đường trưa trông ngóng

tay dạn và môi ngoan

chiều vuột qua thật chóng.

 

Chiều qua rồi đêm chong

phố chỉ còn nỗi nhớ

mưa tạnh rồi đêm hong

lòng chỉ còn ngờ ngợ

ấy là thực hay mơ

ấy là mơ hay thực

ta đã ngủ hay chưa

hay chưa từng tỉnh giấc?

------------

 

T r ờ i   r é t

 

những ngọn đèn vàng buồn ngủ

mưa bụi đổ bộ trên thềm nhà

con phố co ro run rẩy

thần chết làm một

chuyến du ngoạn quanh đây

 

bài hát đã đủ cũ để nghe

một quán café trong trí nhớ

có sân rêu và bức tường vạn niên thanh

người úp mặt xuống hai cánh tay

ngủ gật.

------------

 

Đ ê m   k h ó i   đ ắ n g

 

Muốn nốc căng, căng một ngụm khói đêm

Để lời mình tuột trôi về đáy họng

Muốn vứt thêm, thêm triệu bước lãng quên

Quên đường xá, gót hằn thêm vết bỏng.

 

Vẫn thường quên đường đêm thường rất mỏng

Bước mạnh là vỡ thật đấy ta ơi

Sẽ tõm rơi vào lòng đêm lạnh cóng

Sẽ nuốt chôn đáy họng mấy muôn lời.

 

Đêm buôn buốt ta mơ mòng đầm ấm

Phố xanh xao ai mộng mị thắm nồng

Nụ khói đêm hay nụ hôn thèm ngậm

Cánh hoa khuya chăng cánh gió hư không?

 

Ta đi mãi thẫn thờ miền đất rộng

Vọng đâu đây chân dộng bước giật mình

Ta trôi mãi lênh đênh khung trời rỗng

Níu tai ai lời gió vốn vô thinh.

 

Nên ta nốc, nốc trôi đêm mặn đắng

Nên ta nghe, nghe vắng vắng riêng ta…

------------

 

M ộ t   đ ê m   d à i  n h â n   thế

— m ộ t   đ ê m  d à i  h ư   h a o

Một đêm làm đường sắt

nghe bánh tàu rít lên

một đêm làm mặt đất

nghe bước người xéo trên,

 

Một đêm làm người điên

nghe chuyện đời bất tận

một đêm làm đèn đêm

soi lệ người từng ngấn,

 

Một đêm làm da phấn

chiều tay ai thỏa thuê

một đêm làm bùn lấm

vấy chân người mỏi mê,

 

Một đêm làm hàng ế

trĩu vai ai quẩy về

một đêm làm lời dế

ru đêm dài lê thê.

 

Một đêm dài như thế

một đêm dài như nào?

một đêm dài hơn thế

một đêm dài hơn sao?

một đêm dài nhân thế

một đêm dài hư hao?

một đêm dài không thể

không thở dài hay sao?

------------

 

Đ ợ i   t à n

Ta mỏi tay

không viết nổi một bài thơ dài

phố mỏi vai

chẳng sáng chong được đêm mãi.

Người đàn bà và hàng nước

ván cờ đêm còn đánh dở

người đàn ông lần sờ bước

quán phở khuya vừa mới mở,

cắn một miếng quẩy giòn

thấy mình vừa trượt qua miếng ớt

mấy đồng lẻ trong túi còn

biết đời lang thang còn vài đợt,

ôm một cô gái điếm ngủ

ta mơ mòng thèm lời ru

biết bao nhiêu là cho đủ

biết bao nhiêu để cho bù.

Ta chờ em

thức dậy cùng nhau trong buổi sáng

ta là đêm

chỉ đợi bình minh để được tàn.

------------

 

Chép lại mấy bài thơ viết hồi còn lả bước lang thang khắp phố phường Hà Nội. Chỉ có thơ, rượu và bằng hữu mộng mơ, cóc cần quan tâm đến cái gì nữa cả. Chiều nay hỏi bạn Hà Nội sao rồi, bạn bảo Hà Nội giờ như một thước phim đen trắng thời bao cấp... 

Nhưng không sao, ở đây vẫn còn một kẻ thơ và những thước phim điên rực rỡ.