Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

Thơ Trang Châu

          SẼ MỘT NGÀY

               Ta nguyện trọn đời làm con đường thẳng

                       Dù tình đời chỉ là những khúc quanh

 

Hằng đêm, vào giấc ngủ, ta mơ

Thời gian trôi, ảnh cũ phai mờ

Tuổi đời, dẫu chất chồng lớp lớp

Tháng ngày không chạm đến hồn thơ

 

Mười tám xuân hay xuân tám mươi

Nụ cười thân xưa vẫn nụ cười

Vẫn một cành xanh không lá úa

Bốn mùa xuân thắm sắc hoa tươi

 

Gói trọn tình thương đưa lên ngôi

Lấy tha nhân làm diễm phúc đời

Kết tâm đồng, không phân thiện, ác

Tự nhủ lòng chưa cảm biết thôi

 

Ta ước ao như ước thuở nào

Gánh cơ cầu đền đáp hư hao

Biến điều thua làm nên của được

Mua gian truân gây vốn tự hào

 

Ta vững tin, kiên nhẫn đợi chờ

Đường trần, dù bão táp, mưa sa

Sẽ một ngày, dẫu trăm năm nữa

Một ngày, em ngộ trái tim ta

                   18/05/2021

 

       NƠI MIỀN QUẠNH HIU

 

Tôi ở miền xa

Không có tình yêu

Em bao giờ biết tới

Trăm đường cách trở

Không bằng nhớ thương

Em làm sao đến được

 

Đừng hỏi tôi buồn hay tôi vui

Đừng hỏi tôi mùa xuân hay mùa thu

Thời gian nơi đây là con nước nghẽn

Tình người nơi đây như sương mong manh

 

Cho tôi xin

Quên ngày tháng đợi

Cho tôi thôi

Mong chờ tương lai

Khi trước mặt

Ly tan còn đó

Khi sau lưng

Niềm tin mất rồi

 

Tôi sống

Như loài cỏ khô

Cháy nắng hận thù

Tuổi trẻ

Cùn nhanh như con sóng

Tôi bây giờ ước vọng

Lớn không bằng nửa lỗ châu mai

Cao không hơn một chồng bao cát

Xa không quá hai hàng kẽm gai

 

               TÌNH THƠ

 

Biết người chỉ biết qua thơ

Bước qua bến vắng thấy bờ tịch liêu

Thấy em, một bóng đường chiều

Sân ga không có người yêu đứng chờ

Thấy đời, khoảng trống tiêu sơ

Thấy em, chiếc lá bơ vơ giữa dòng

Cung buồn tơ cũng buồn giăng

Lênh đênh duyên phận, thăng trầm kiếp hoa

Nòi tình một lứa trong ta

Người chưa tương kiến hóa ra tương phùng

Gánh sầu một ghé vai chung

Chia nhau trống vắng, vui cùng đơn côi

Lấy hoen lệ điểm nụ cười

Lấy tai ương kết hoa đời tin yêu

Chút bình minh, chút nắng chiều

Chút hương tìm lại ít nhiều trao nhau

 

 NHÌN LẠI MÌNH          

 

Ta đã biết ngày mai rồi sẽ giống

Nỗi buồn thiu như buổi sáng hôm nay

Bao hy vọng rồi cũng là thất vọng

Xuân thoáng hồng rồi cũng gió heo may

 

Ta đã biết đường gai không thẳng nếp

Lời trên môi đâu thật ý vuông tròn

Lòng ta rộng nhưng tình người nhỏ hẹp

Trên biển đời hồn như lá thuyền con

 

Những bạn bè ta, người thương kẻ giận

Ta cam vui cùng cay đắng, ngọt lành

Ta nguyện trọn đời làm con đường thẳng

Dù tình đời chỉ là những khúc quanh

 

Những tình yêu ta đã cho và nhận

Những buồn vui như bọt nước mong manh

Người lỗi hẹn sao ta hoài vương vấn

Trước tượng người cứ mỏi gối ăn năn?

 

Ta trót sinh đứng bên lề cuộc sống

Mang cô đơn lầm lũi một mình đi

Người hiểu ta xa như bờ núi thẳm

Người ở gần như khối đá vô tri

 

Ôi, danh vọng trong tầm tay đang sức

Ta chơ vơ không còn biết mơ gì

Thiên đường hiện là thiên đường đã mất

Mộng đã thành nên mộng úa phai đi

 

Ta bỗng ước ao lạc vào bóng tối

Để trông tìm một ánh đuốc soi đêm

Dẫu đợi chờ, dẫu hoài mong khắc khoải

Nhưng trong hồn còn lại chút niềm tin