Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2021

Thơ Nguyễn Thuý Hạnh

 

Đàn bò ăn thành phố

anh thở một ngực xuân

môi em đã chín nhụy tơ tằm

chiều hái nỗi buồn sạch

đàn bò ăn trái sim

trên triền đê thâm

          tím thân

đàn bò đi ăn đêm

đàn bò ăn tàn sương

         đàn bò ăn càn khôn

                  đàn bò ăn mini juyp

                       đàn bò ăn non-fiction

                               đàn bò ăn thành phố

                                            chuỗi mộng thật buồn

                                             roi quất ngoại thành

                                             hàng quán leng keng.

2017

z2471775899431_a112bc0616ef134b916bb97a78a43d71

 

                                                                       

 

Utopiem

Anh còn đợi em

mưa vò tóc rối

anh đứng chơ vơ

mặt anh nắng quái.

 

Anh còn đợi em

nơi cầu thang mùi sách ẩm như mùi mưa

sau quãng đường 108 gốc cây

hai vạn dặm tiếng mõ Thiên Thụy

anh đi qua Chùa Quán Sứ

anh lại đi qua Nhà Thờ Lớn

anh nhớ bàn tay em xanh lên

vào một ngày giá rét

anh nhớ em ốm yếu ho

trong vòng tay anh

chúng ta chưa từng nói với nhau

về cái chết.

 

Đứng nơi đầu giường

một vài Macbeth

giương súng và gươm.

 

Giữa cuộc đời mê sảng

anh có thể yêu em?        

 

Decameron

tôi nôn ra của mình – cái bóng – người kể chuyện, khi câu chuyện hoàn thành, tôi nuốt lại anh ta vào bụng

nuốt vào một đại dương nhả ra một cánh bướm nuốt vào một ngả đường nhả ra một đêm trắng nuốt vào một mùa xuân nhả ra một bạc tóc nuốt vào một Sartre nhả ra một Camus nuốt vào một điên rồ nhả ra một truyền thống nuốt vào một déjà nhả ra một lột xác nuốt vào một tự ngã nhả ra một thú nhận

nhả ra một lịch sử nuốt vào một hối hận

một tự sự im lặng.

z2471775901294_a3cded4f506180582a04b1536cdb64a9

 

 

Thất ngữ/cuộc tìm tiếng

Mình nằm trên bãi biển đã nhiều giờ

một bãi cát dài di chuyển vào miệng mình

mình đã thử nuốt nó

tưởng tượng mình đang được nén chặt

cho đến khi nổ tung và giải phóng tất cả xương cốt lẫn máu

Nước, những sợi lông vũ,

 

ở phía trên của thân thể ngập úng

mặt trời cắm vô tận tia sáng như những ống hút

mọi tiếng nói cạn, mãi mãi trôi dạt

một cái xác rỗng giữa không khí, 

 

cổ họng mở ra:

    một cánh buồm nhiều múi mở ra:

           một khuôn mặt lộn ngược mở ra:

                  những tiếng động chuyển rời xuống ngực mở ra:

                         những âm thanh bơi sải mở ra:

 

21h:30, mùi của cầu thang tối, vết máu, hố bom, bức tường, điểm dừng, tiếng súng nổ, bát hương, cánh đồng rợp gió, ngôi mộ trôi giữa không trung

nhắm mắt lại, đôi môi nàng thì thào, tiếng nói thầm của nàng kéo anh chạy

nàng bọc anh trong cánh rừng, anh trú ngụ nơi

những khớp xương được tháo ra và xếp thành vòng tròn

anh, trong đó mãi mãi, vòng tay nàng,

 

vòng tay nàng,

bãi lau sậy bến sông con đò một cây liễu biệt ly một xứ sở xa khuất

bài hát của con cá mắc câu là đôi mắt trợn ngược  

phản chiếu hoa trái của môi sương của trán cành lá của tóc những cái bóng chao liệng

nàng đổ xuống như một cơn mưa rào và người anh ướt

khi đã hóa trang anh không còn nhận ra sự khác nhau giữa người sống và người chết,

 

giữa người sống và người chết,

mình và anh và nàng, 

giống như máu không thể ngừng chảy

từ cửa mình nàng không thể

ngừng yêu anh

một thân xác chia tách, mở ra:

tiếng nói này và tiếng nói khác.

2020