Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

Bài bi ca về bão lũ Miền Trung và tiếng lòng dân đen

Trần Hoàng Phố

 

1-
Bình minh kêu lên bằng một tiếng thét
Cái lưỡi nước hung bạo khổng lồ đã quét qua miền trung
Miền Trung đau thương chìm trong lụt bão
chìm trong nước
chìm trong bão lũ chồng lên bão lũ
số 5, 6, rồi số 7 và số 8
Quảng Trị Quảng Bình Thừa Thiên Quảng Nam...
bão lũ băng qua hung tợn như con mãnh thú đói sổng chuồng gầm lên
trong cơn giận dữ đất trời
Hàng trăm ngàn dân nghèo
và những người nông dân vất vả một nắng hai sương
phút chốc tay trắng mất sạch
Hàng chục ngàn ngôi nhà
như nỗi bơ vơ dân đen
chìm trong biển nước kiếp người
Ruộng nương trắng trời bao la nước lũ
Hai cái đầu đứa trẻ ngồi lên mái nhà ngập nước
Mắt sáng ngây thơ chưa hết kinh hoàng
Nhìn biển nước mênh mông vàng đục
Và những cơn mưa như trút nước
Mưa xối xả xuống dải đất Miền Trung nghèo đau thương
Bà cụ già run rẩy nắm chặt tay cháu bé lên ba lên bốn thơ dại
Trong mái nhà ướt lạnh cô đơn
Nhai mì ăn liền sống chờ cơn nước rút
Lũ lụt Miền Trung như tai ương trời giáng
Vào những kiếp dân đen nhỏ nhoi vô tội
Như chút cát chút bụi
chút tro vô nghĩa trần thế nhân gian

2-
Trên cái bóng bơ vơ buốt lạnh kiếp người Dân đen
Ngửa mặt kêu trời không thấu
Giữa những ngày Đại hội Đảng khoá mười ba chộn rộn cờ xí rợp trời
Những biển cánh tay giơ lên đồng thanh nhất trí
Các quân cờ nhân sự tính toán lên xuống điều chuyển như thoi
Người khóc người cười người hân hoan kẻ cay đắng
Trên bi hài kịch những chiếc ghế quyền lực
Và cuộc đua nước rút của các nhóm lợi ích trong bóng tối của sân khấu cung đình chóp cao
3-
Đừng khóc
Này cái bóng nhỏ nhoi buốt giá kiếp người
Lịch sử vỗ tay như người điên trần truồng ca hát giữa phố
Lịch sử rùng mình như nỗi đớn đau của dân đen Miền Trung
trong các cơn bão lụt buốt lạnh kinh hoàng
Lịch sử kêu trời dưới những cơn mưa xối xả trên cái bóng đau thương kiếp người
Giữa những ngày Đại hội Đảng rộn ràng cờ xí rợp trời
Các bài toán nhân sự với những nước cờ sâu bí hiểm
Ai đi ai ở
ai biến mất ở chân trời danh vọng
Tiếng lòng dân đen kêu thét trong đêm bão lũ ập đến thình lình
Tiếng kêu như xé trời xanh
Và lịch sử như khán giả lạnh lùng
Vỗ tay hoan hô thành công Đại hội
4-
Đừng khóc
Sau cơn bão lũ
Bầu trời rạng sáng
Tiếng chim bình minh hót lảnh lót
Lịch sử rồi cũng sang trang tươi sáng
Như báu vật của niềm hy vọng chôn trong đáy lòng nhân dân
Một chút niềm tin cay đắng còn sót lại