Danh Ngôn

Chúng tôi khác với các thế lực đầu sỏ trong quá khứ ở chỗ chúng tôi biết mình đang làm gì... Đức Quốc xã và Cộng sản Nga đã đến rất gần chúng tôi theo phương pháp của họ, nhưng họ không bao giờ có đủ can đảm để nhìn nhận động cơ của mình. Họ giả vờ, có lẽ họ thậm chí còn tin rằng họ đã nắm quyền một cách miễn cưỡng và trong một khoảng thời gian có hạn, và ngay gần đó là một thiên đường nơi con người sẽ được tự do và bình đẳng. Chúng tôi không như vậy. Chúng tôi biết rằng chưa từng có ai nắm quyền với ý định từ bỏ nó. Quyền lực không phải là một phương tiện; nó là một cứu cánh."

"We are different from the oligarchies of the past in that we know what we are doing... The German Nazis and the Russian Communists came very close to us in their methods, but they never had the courage to recognize their own motives. They pretended, perhaps they even believed, that they had seized power unwillingly and for a limited time, and that just around the corner there lay a paradise where human beings would be free and equal. We are not like that. We know that no one ever seizes power with the intention of relinquishing it. Power is not a means; it is an end."

Người ta không thiết lập một chế độ độc tài để bảo vệ một cuộc cách mạng; người ta làm cuộc cách mạng để thiết lập chế độ độc tài”.

“One does not establish a dictatorship in order to safeguard a revolution; one makes the revolution in order to establish the dictatorship.”

George Orwell (1903-1950), nhà văn Anh. “Nineteen Eighty Four,” do Secker & Warburg xuất bản năm 1949

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Bài bi ca về bão lũ Miền Trung và tiếng lòng dân đen

Trần Hoàng Phố

 

1-
Bình minh kêu lên bằng một tiếng thét
Cái lưỡi nước hung bạo khổng lồ đã quét qua miền trung
Miền Trung đau thương chìm trong lụt bão
chìm trong nước
chìm trong bão lũ chồng lên bão lũ
số 5, 6, rồi số 7 và số 8
Quảng Trị Quảng Bình Thừa Thiên Quảng Nam...
bão lũ băng qua hung tợn như con mãnh thú đói sổng chuồng gầm lên
trong cơn giận dữ đất trời
Hàng trăm ngàn dân nghèo
và những người nông dân vất vả một nắng hai sương
phút chốc tay trắng mất sạch
Hàng chục ngàn ngôi nhà
như nỗi bơ vơ dân đen
chìm trong biển nước kiếp người
Ruộng nương trắng trời bao la nước lũ
Hai cái đầu đứa trẻ ngồi lên mái nhà ngập nước
Mắt sáng ngây thơ chưa hết kinh hoàng
Nhìn biển nước mênh mông vàng đục
Và những cơn mưa như trút nước
Mưa xối xả xuống dải đất Miền Trung nghèo đau thương
Bà cụ già run rẩy nắm chặt tay cháu bé lên ba lên bốn thơ dại
Trong mái nhà ướt lạnh cô đơn
Nhai mì ăn liền sống chờ cơn nước rút
Lũ lụt Miền Trung như tai ương trời giáng
Vào những kiếp dân đen nhỏ nhoi vô tội
Như chút cát chút bụi
chút tro vô nghĩa trần thế nhân gian

2-
Trên cái bóng bơ vơ buốt lạnh kiếp người Dân đen
Ngửa mặt kêu trời không thấu
Giữa những ngày Đại hội Đảng khoá mười ba chộn rộn cờ xí rợp trời
Những biển cánh tay giơ lên đồng thanh nhất trí
Các quân cờ nhân sự tính toán lên xuống điều chuyển như thoi
Người khóc người cười người hân hoan kẻ cay đắng
Trên bi hài kịch những chiếc ghế quyền lực
Và cuộc đua nước rút của các nhóm lợi ích trong bóng tối của sân khấu cung đình chóp cao
3-
Đừng khóc
Này cái bóng nhỏ nhoi buốt giá kiếp người
Lịch sử vỗ tay như người điên trần truồng ca hát giữa phố
Lịch sử rùng mình như nỗi đớn đau của dân đen Miền Trung
trong các cơn bão lụt buốt lạnh kinh hoàng
Lịch sử kêu trời dưới những cơn mưa xối xả trên cái bóng đau thương kiếp người
Giữa những ngày Đại hội Đảng rộn ràng cờ xí rợp trời
Các bài toán nhân sự với những nước cờ sâu bí hiểm
Ai đi ai ở
ai biến mất ở chân trời danh vọng
Tiếng lòng dân đen kêu thét trong đêm bão lũ ập đến thình lình
Tiếng kêu như xé trời xanh
Và lịch sử như khán giả lạnh lùng
Vỗ tay hoan hô thành công Đại hội
4-
Đừng khóc
Sau cơn bão lũ
Bầu trời rạng sáng
Tiếng chim bình minh hót lảnh lót
Lịch sử rồi cũng sang trang tươi sáng
Như báu vật của niềm hy vọng chôn trong đáy lòng nhân dân
Một chút niềm tin cay đắng còn sót lại