Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

Thơ Trương Đăng Dung

TÔ THÙY YÊN

Ngựa đã gục ngã trên cánh đồng hoang tàu vẫn chạy mặt trời vẫn mọc. Thi sĩ bước nhanh cho kịp bóng mình đi như không thể hoãn đi như không thể dừng cuộc rượt đuổi thời gian bất tận.

Những con đường không biết dẫn về đâu đường chạy theo con tàu đường đi cùng lữ khách cuộc hành trình tự nguyện trong đau khổ, hoài nghi một chấm nhỏ thi sĩ cuối chân trời. Tàu đã cách xa, rất xa thi sĩ vẫn trên đường phía trước mờ sương Hiu Quạnh lớn trùm lên mặt biển trùm lên cánh đồng trùm lên mọi vật. Tàu đã khuất,con đường xa vô vọng thi sĩ vẫn đi mong kịp trình lên Thượng Đế những lầm than kiếp người rồi như một tráng sĩ kiêu hãnh thẳng tiến về Định Mệnh. Hà Nội, 2019-2020. TRÊN BÀN MỔ (Kính tặng mẹ) Xin mẹ đừng buồn con đã không giữ được vẹn toàn thân xác mẹ cho. Đã 65 năm đói con cho ăn khát con cho uống rét con cho mặc ấm, con đối xử chu toàn với thân xác của mình hơn cả với tâm hồn nhạy cảm. Con làm kẻ thứ ba giữa tâm hồn bất an và thể xác bất toàn. Con tìm nơi cứu rỗi giữa những hoài nghi, cô đơn và bất lực ngổn ngang kí ức tâm hồn con mang nặng cuộc đời con. Con không có quyền năng trong cuộc chiến chỉ mình con biết bản năng sống và bản năng chết loại trừ nhau. Thân xác con đau tâm hồn con biết làm gì chia sẻ? Con chỉ mong được về nhà với mẹ cho tâm hồn và thể xác về theo.

Hà Nội,12/2019.

 

MỘT LẦN NỮA (Tặng vợ) Cánh cửa kính pháp trường xanh khép lại anh vội ngoái nhìn em chưa bao giờ anh cô đơn đến thế chỉ có đôi giày anh được ở lại bên em cùng em chờ đợi, anh muốn nắm tay em một lần, một lần nữa. Ngày anh sinh có mẹ ngày anh sống có em khi anh mải khắc khoải phận người nghi vấn bóng đêm em lặng lẽ lo từng bát gạo anh muốn cảm ơn em một lần, một lần nữa. Anh biết thể chất phôi pha cái vỏ gối bao lần em thay mới từng đêm nghe tóc bạc xót xa, giới hạn bủa vây ta em nỗ lực trong từng giây phút sống anh tha thẩn như một người mơ mộng lang thang trong kiếp làm người. Anh biết mùa thu ngày một ngắn hơn những dự định còn dang dở anh chưa làm được gì nhiều cho em chưa đưa em đến những vùng đất lạ gặp những con người ta chưa biết tên yêu những con người ta chưa biết mặt... Hãy tha lỗi cho anh một lần, một lần nữa.

 

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG BUDAPEST (Tặng con Trương Đăng Quang) Tôi muốn tìm tôi của những năm bảy mươi mười tám tuổi ngơ ngác bước đi trên những nẻo đường Budapest không dám ngước nhìn trời xanh sợ bất ngờ máy bay ném bom Mỹ xuất hiện. Thành phố đã bao lần không bình yên bên dòng sông Đanuyp nham nhở những vết đạn trên tường vật vờ những bóng người say rượu, những quảng trường đám đông hò hét về một ngày mai tưởng tượng những giảng đường các giáo sư không dám nói những điều mình nghĩ. Các nhà viết sử đã làm chúng ta tin những điều họ viết ra là lịch sử, đất nước này có nỗi đau riêng những mặc cảm không sử sách nào ghi lại được. Giữa bốn bề núi dựng trước xe tăng và họng súng ngoại bang những người Hung những ngôi sao cô đơn bay lên cao quả cảm. Kí ức tìm thấy tôi của ngày xưa trên những nẻo đường Budapest những tháp chuông và những tượng đài mùa đông tuyết phủ trắng mùa hè trắng phân chim... Thành phố vẫn chưa bình yên sau rất nhiều biến cố, tôi tìm thấy tôi trong lòng thành phố nơi có những chiếc cầu lặng lẽ nối hai bờ kí ức. Budapest - Hà Nội 2018/2020.