Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2020

Thơ Nguyễn Tuyết Lộc

1.
Đêm Caribbean
Em ở đây
Giữa dòng người xa lạ
Đủ mọi ngôn ngữ
Đủ mọi màu da
Người ta đi
Người ta chạy
Người ta vừa đi vừa chạy
Với ánh mắt không hồn
Em bỗng trở thành kẻ mộng du
Cũng vừa chạy vừa đi
Để bắt kịp thời gian
Để sống cùng tốc độ
Chỉ cách nhau hai giờ bay
Mà sao muôn trùng khác biệt
Em bơ vơ – bơ vơ

Mới hôm qua trăng vằng vặc mười lăm
Lăn tăn trên sóng bạc
Em nức nở nhớ anh
Bỗng hôm nay biển động
Mưa xối xả điên cuồng
Gió rú gào giận dữ
Trong vòng vây sấm sét
Em hoảng loạn – hoảng loạn

Em thích nằm đây
Cuộn mình trong bóng tối
Cần hơi ấm từ bờ ngực rộng anh
Cần vòng tay dịu dàng ve vuốt
Cần môi hôn
Cả sợi râu mới nhú làm em nhột nhạt
Cùng tiếng thì thầm rất sex bên tai…
Và tin nhắn – Ôi những tin nhắn
Như giọt serum chuyền sức sống
Vỗ về em trong suốt những giấc mơ
Em cần anh – cần anh

Hãy ôm em
Hãy siết chặt em
Đừng để em một mình
Không anh
Em chỉ là một đứa trẻ cô đơn
Bị bỏ quên trên sân ga cuộc đời
Please hold me
Hold me, MY LOVE!

2.
Ngày Mặt Trời không hát

Chúa đã bỏ loài người
Phật đã bỏ loài người
…”
(Nhạc Trịnh Công Sơn)

Qua rồi bình minh đỏ tươi
Những đoá hướng dương quay cuồng vô vọng
Lạnh lùng ánh sáng trăng
Triệu triệu vì sao
Cùng đại dương gầm gừ phẫn nộ
Anh ơi
Ngày Mặt Trời không hát

Trái đất biến thành hoang mạc
Núi oằn mình
Cuồn cuộn dung nham
Cuộc chạy đua vào không gian
Như điệu nhảy Moonwalking không còn
Người Sói bị diệt vong
Tình yêu giữa Thần Thái Dương và người đẹp Hằng Nga
Vì Chúa can ngăn
Hẹn sống cùng nhau ngay sau cái chết
Nhưng rồi
Hành tinh trong hệ Mặt Trời chỉ còn là ký ức
Anh ơi
Ngày Mặt Trời không hát

Sinh linh hấp hối
Tuyệt vọng thét gào
Đâu rồi Đấng Tối cao
Hằng ban ơn ban phước
Phật lim dim đôi mắt
Còn hành tinh khác không?
Chúa im lặng quay đầu
Có Thiên đàng thật chăng?
Người thân cùng người lạ
Mặt người và mặt nạ
Rơi rụng… rụng rơi

Anh ơ… ơ… ơi!
Tiếng em gọi tên anh
Vào cuối ngày tận thế
Lạc giữa biển U Minh
Dọc hai bờ Hư Ảo

Vĩnh biệt anh
Mặt trời không còn hát!

3.
Hẹn hò

Những vòng hoa chất đầy gò đất
Những dòng chữ tiếc thương

Anh
Trong đám đông xô bồ, nhốn nháo
Vẫn điềm nhiên

Anh
Người duy nhất biết rõ
Em ngủ một giấc dài
Như mỗi ngày em ngủ
Trong tay anh bình yên

Biết người yêu của mình
Sẽ chu du khắp các hành tinh
Như đã lập trình
Qua vô số vì sao
Đêm đêm cùng em trò chuyện
Khi đối diện
Quả cầu lửa rực hồng
Tiếng cười em ròn rã
Vang vọng giữa thinh không

Tới ngày được phục sinh cùng Chúa
Buổi hẹn hò
Lại váy xống fashion
Miệng hát thánh ca
Mắt môi rạng rỡ
Amen!
Anh lại ru em ngủ
Y như đêm nào
Và âu yếm đánh thức em
Như thể hôm nao




Tình yêu ta bền hơn sự sống
Vượt qua cái chết
Không đếm nổi trùng trùng kiếp kiếp
Chuyện thường tình:
Sinh tử – Tử sinh!