Danh ngôn

Trong mọi cộng đồng, chúng ta cần một nhóm thiên thần gây rối.

We need, in every community, a group of angelic troublemakers.

(Bayard Rustin – trích bài phát biểu tại New York City 1963)

Trong mọi trường hợp, chắc chắn rằng sự thiếu hiểu biết, đi kèm với quyền lực, là kẻ thù tàn bạo nhất có thể có của công lý.

It is certain, in any case, that ignorance, allied with power, is the most ferocious enemy justice can have.

(James Baldwin - No Name in the Street 1972)

Các cuộc cách mạng và các cá nhân có thể bị giết hại, nhưng bạn không thể giết chết các ý tưởng.

While revolutionaries and individuals can be murdered, you cannot kill ideas.

(Thomas Sankara, một tuần trước khi bị ám sát, 1987)

Không có cảm giác nào cô đơn hơn việc bị chính đất nước mình trục xuất.

There's not a more lonely feeling than to be banished by my own country.

(Kiyo Sato – Kiyo’s Story 2009)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2020

Thơ Trần Lê Sơn Ý

Xuân lễ chùa

20 tuổi đứng trước ngài tôi chỉ thấy lòng mình mạnh mẽ

Bồ tát từ bi cho con ra đi chân cứng đá mềm

Tuổi 20, nhìn quanh mà chẳng thấy ai

Chỉ thấy riêng mình ước vọng

Ba mươi tuổi, ra đi và trở lại. Đứng trước ngài, cúi đầu xin cho con cầu được yêu thương

Yêu thương

Bốn mươi

Lễ chùa, không còn réo rắt “em lễ chùa này”

tôi quỳ chiêm bái gương mặt từ bi. Lẽ ra phải khẩn cầu an lạc

Lạ thay tôi chỉ nghe tiếng nam mô, bồ tát từ bi xin cho con lòng nhẫn nại…

Vô bờ

Đêm mùng 8 tháng chạp (27.1.2015)



Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi

Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại

Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì,

những đôi mắt đỏ, những cái mồm nhuồm nhoàm trơn mỡ và cả những dạ dày lênh láng rượu bia

làm sao tôi dám - không nắm chặt tay mình

Nhưng rồi nắm chặt tay

Phố thì đông, người thì chật - những thể xác vật vờ - đi - một mình, vốn sẳn sàng nuốt chửng nếu tình cờ va vào nhau

Tôi cũng là một cái xác vật vờ -

Làm sao nghe thấy tiếng tim bé nhỏ của em

Cứ vài bước chân - phải xòe bàn tay ra ngó

Con chim trắng bé nhỏ, không ngừng múa trong lòng tay tôi

Cacbon - khí độc, nước thải đã nuốt chửng tiếng hót trong veo của em rồi phải không

Hay flo, amip, ecoli… đã gặm dần tôi

Vì vậy mà tôi không còn nghe thấy tiếng ho khe khẽ của em nữa, con chim nhỏ

Vậy mà em vẫn cứ múa

Em đã đổi giọng hát của mình cho ai vậy chú chim nhỏ bé

Biển sâu? Nàng tiên cá, phù thủy, chiến tranh?

Ai đã tước đi tiếng khóc thút thít trong mơ của tôi

Em định múa đến bao giờ chim nhỏ

Đến ngày tôi tìm lại được giọng hót của em sao?

15.10.2015


Mưa tháng mười hai

Cuối năm

Cảm giác như chút năng lượng cuối cùng vừa bỏ mình ra đi

Bộ xương đang nằm kia

Nụ cười khô héo đang mở ra

Hai cánh tay - hai cành cây vừa rụng xuống từ cơn mưa tháng 12 lạ lùng

Sự chuyển dịch, cũng lạ lùng

Hai bàn chân chạm đất lạnh giá

Rõ ràng hai bàn chân chạm đất

Sao mình cứ lơ mơ như thể đang lướt qua nơi này

Không phải là mình

một cái bóng suy sụp

Một thể xác kiệt cùng đang trôi chầm chậm về phía chân trời

Sài Gòn tháng mười hai ốm nặng

Rời rạc một tiếng gà trưa

xa xăm một tiếng gió lùa

lao xao một lời nhắc nhẹ

Tỉnh giấc

Tỉnh giấc và lắng nghe xem hơi thở có còn ở chỗ bạn không

Mình nghe thấy đôi bày tay gầy đập cửa: có còn ở đó không

Im tuyệt nhiên

Sẽ như thế nào khi nhận ra mình đứng đó và nhìn thấy hơi thở đang từ từ rời xa lồng ngực mỏng

Sẽ không còn cảm nhận được cái lạnh giá/ không còn biết thế nào là hơi ấm

Không còn những giấc mơ đến rồi đi

Không còn tiếng cười/ tiếng khóc

Người đến rồi đi

Làn hương khuya như tiếng thầm thì

Mình bỏ mình ra đi

Tháng 12 lạnh giá

Có bao giờ Sài Gòn mưa vào tháng 12 đâu?

20.12


Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày-đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt
Những giọt long tong
Đôi khi em chắc lắm những điều mình nghi ngại
Thò đầu ra  ngoài ô cửa
Rõ ràng là nắng chói chang
Và rồi
Em vẫn nghe thấy tiếng mưa
Em bắt đầu không tin vào mắt mình
Bắt đầu học cách lắng nghe bằng sự ồn ào
Học cách nhìn bắng đôi mắt nhắm
Thỉnh thoảng
Em vẫn nhắm mắt
Dò dẫm ra ngoài ban công
Xoè bàn tay chờ đọi
Không một giọt nào rơi xuống
Em bắt đầu không tin cả đôi bàn tay
Bắt đầu nghi ngại
Hay mình nên học cách tin rằng, có những cơn mưa ở mãi giữa lưng chừng không gian
Mưa sầm sập mưa ồn ào
Mưa rào rào, long tong, tí tách…
Bao nhiêu trạng thái đã được ghi nhận
Chiều nay em vừa gặp một cơn mưa có phần bát nháo
cứ hấp háy trong đầu em


Bất cứ khi nào em thấy mình vừa tách khỏi chúng
bắt đầu ao ước nắng
Lại thấy mình nhung nhớ mù sương, mơ màng bão rớt


Bao nhiêu hiện tượng thời tiết đang diễn ra giữa thời gian em sống
Bao nhiêu điều lạ lùng đang diễn ra giữa thời gian em đang sống
Có gì lạ đâu
Nếu có thêm một tiếng mưa trong đầu sáng trưa chiều tối
văn phòng, đường phố, công viên, nghĩa trang, giường ngủ, thiên đường…


Cuối cùng em là mưa
Hay mưa là em
Anh là em hay em là anh
Hay ta là nhau
Hay đất là trời
Hay sông là suối
Đen là trắng hay trắng là đen
Người da đỏ là người da vàng hay người da vàng là người da đỏ


Có gì lạ đâu
Nơi nào em lại chẳng là mưa
Nơi nào những giọt li ti trong em không ngừng rỉ xuống
Nơi nào em chẳng hoang mang
Nơi nào em không tra vấn:
Em là ai mà nghe thấy tiếng mưa


Em là em, hay em là mưa
30.3.2012