Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

Thơ Ngu Yên

Lẽ ra,

phải hỏi sớm hơn

Quê hương tôi có đất.
Mỗi ngày đất ca hát trên những khổ đau, tang tóc, chia lìa,
những tai họa dân tôi gánh chịu,
vì đất biết: sẽ có một ngày.

Quê hương tôi có nước.
Mỗi ngày nước nhảy múa trên dòng lịch sử tối tăm, rách rưới, đẫm máu khô,
những tủi nhục dân tôi chịu đựng,
vì nước biết: sẽ có một ngày.

Quê hương tôi có lửa.
Mỗi ngày lửa hân hoan reo cười dù lòng người gian ác, thủ đoạn, tham lam, hèn nhát, vô lương,
những dại dột dân tôi tưởng là thông thái,
vì lửa biết: sẽ có một ngày.

Có phải ngày ấy, đất sẽ nở hoa lá xanh tươi, lúa khoai bốn mùa, rừng sâu đầy cổ thụ?
Có phải ngày ấy, nước sẽ rửa sạch máu bầm, trắng lại trang sử, kéo phù sa về lan rộng Biển Đông?
Có phải ngày ấy, lửa thắp bừng ánh sáng xua đuổi tối tăm ra khỏi hồn dân tộc, cho tổ tiên đón nhận lại đàn con đã không còn hổ thẹn?
Không.
Không phải.
Ngày ấy, đất, nước và lửa sẽ cùng nhau lên tiếng hỏi:
Đến chừng nào các con mới chịu cứu quê hương?


Ba đại thi sĩ

về thăm quê nhà

199 năm sau, Nguyễn Du về thăm quê cũ.
Đi với Tản Đà từ Bắc vào Nam.

Cả hai giật mình:
Tiếng nói dân ta ngọng nghịu giữa tiếng Nga rầm rộ, tiếng Quảng lan tràn.
- Thưa cụ, có biết ta chăng?
- Ngộ phiết, ngộ độc nhưng không hiểu.

Cả hai kinh hãi:
Dân ta mặt mày tái mét, mỗi người đeo một khối sợ hãi nặng như cùm, đi ba bước thụt lùi hai bước.
- Em nhỏ, có biết ta chăng?
-  Не знаю (*)

Tản Đà suy tư suốt một đêm.
Tóc đã trắng không thể bạc thêm.
Khi mặt trời mọc, ông nói, phải sửa lại.
“Nước non tuy nặng lời thề
Nước đi nghi vấn chưa về cùng non
Nhớ lời nguyện nước thề non
Non thay đổi nước mỏi mòn niềm đau...”.

Bùi Giáng ngang qua, xin bốn câu:
“Hỏi non giờ ở nơi đâu?
Thưa rằng đã chết rất lâu quê nhà,
Hỏi nước giờ ở bao xa?
Thưa rằng đã chết thành ma Thúy Kiều.”

Nguyễn Du: - Nên hy vọng.  Cần hy vọng.
“Tuy mưa bão suốt sáng chiều
Nước tuân Trời xuống mỹ miều non xanh”

(*) Tiếng Nga: Không biết.


Chú ý lấy gân

Toàn dân, hãy lấy gân.
Triệu triệu tay yếu ớt lấy gân sẽ bắp thịt khổng lồ.
Đập chết sợ hãi.
Bứt xích nô lệ.
Toàn dân,
1, 2, 3,
lấy gân.

Kéo.
Dồn về một phía.
Kéo hết sức cho mặt trời giật mình.
Chỉ có nắng mới đốt hành vi kinh thiên động địa.
Kéo hết sức cho những ai chưa tỉnh ngủ
đứng bật dậy đi tìm quê hương.

Toàn dân, hãy lấy gân.
Triệu triệu chân lấy gân sẽ đá cú thần sầu.
Đá mưu trí vào não bộ nhà cầm quyền lơ láo.
Đá trái tim vào lồng ngực những kẻ vô tâm.
Đá tiếng hát dân gian thanh bình vào tai quân địch.
Đá tủi nhục đê hèn vào túi tiền bán nước tham lam.
Lấy gân:
Tập trung năng lực giống nòi vào hồn xác.
Nén hết sức người.
Quyết không rút lui.
Cung tay co chân đối đầu tường đồng vách sắt.
Lấy gân thay thế máu anh hùng.

Toàn dân, hãy lấy gân.
Triệu triệu cổ lấy gân sẽ thẳng và cứng.

Toàn dân,
chú ý,
1, 2, 3,
lấy gân.