Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

Chùm thơ mùa thu

Phan Đắc Lữ

LÁ THU 

Nhàn cư ngồi đếm lá bàng rơi
Đợi đếm trăm năm chiếc lá đời
Lặng lẽ thu về qua ngõ vắng
Hồn ta nhòa nhạt nắng vàng phơi.

Chiếc lá đời ta tuổi cuối thu
Tuổi mùa đông đợi nẻo thâm u
Đêm đêm tiếng vạc lưng trời vọng
Xô xát hồn ta giữa thực hư.

Em ở chân trời – ta ở đây
Tìm em qua ngả gió heo may
Em như chiếc lá rơi đầu ngõ
Là mảnh hồn thu lây lất bay!

Tàn thu 2006


ĐÀ LẠT TÀN THU

Này em:
        Đà Lạt tàn thu
Xuân Hương sương phủ – đồi Cù gió bay
Dã quỳ vàng nắng hây hây
Ngàn thông dóng ngọn đợi ngày mai lên.

Nỗi buồn gọi mãi không tên
Cam Ly thác đổ gập ghềnh đá rêu
Chim kêu sườn núi cheo leo
Mai về rừng núi trông theo ngậm ngùi!

Ở đâu hoa cũng mỉm cười
Hương hoa phản phất hồn người ngắm hoa
Chuông chùa Thiền viện ngân nga
Đường mây nẻo gió quyện tà áo bay.

Theo em khấn nguyện cầu may
Nhịp tim đồng vọng tiếng chày niệm kinh
Khói hương mờ cõi u minh
Rủi may thì cũng tử sinh một lần.

Mây vờn đỉnh Lang-bi-an
Sương giăng màn lụa bạch vân chập chùng
Núi và mây rất thủy chung
Chia phôi đầu hạ trùng phùng cuối thu.

Cảm ơn gió lạnh sương mù
Cảm ơn cả ánh trăng lu cuối trời
Buồn vui chăn gối thay lời
Mai xa Đà Lạt vị đời còn vương.

Đà Lạt cuối thu 2005


VÀO THU

Mùa thu về trọ chân trời
Đêm nghe tiếng lá bàng rơi bồn chồn
Heo may vò rối chăn đơn
Lưng trời tiếng vạc đổ dồn cầm canh.

Ngày mây xô dạt trời xanh
Voi lồng gấu đẩy mây thành Thiên Thai
Em về sương đẫm hai vai
Vui chưa kịp hát chiều phai nắng vàng.

Sông Thu chở nắng Trường Giang
Câu thơ mất ngủ gió trăng mất mùa
Hồn ta lá rụng sân chùa
Lang thang tìm cội nguồn xưa đi về.

Tàn thu sực tỉnh u mê
Theo đàn đom đóm lập lòe vườn hoang!

Mùa thu 1997


TƠ VƯƠNG

Mùa thu vừa mới đi qua
Dấu chân giũ bụi trên tà áo em
Lá thu trải lối cỏ mềm
Lòng anh làm mảnh chăn êm em nằm.

Tóc em giờ đã hoa râm
Chỉ riêng đôi mắt lá răm vẫn huyền
Một đời được mấy lời nguyền
Đêm nay bến cũ con thuyền thả neo.

Mười lăm năm chẵn trôi vèo
Nợ duyên đọng lại chín chiều tơ vương
Con tim bến đỗ yêu thương
Đêm nay trở gió đừng giương cánh buồm.

Xa em cháy đượm nỗi buồn
Anh thành sương khói đầu non ngóng chờ!

Cuối thu 1997