Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Thơ Trịnh Y Thư

image

Em hãy cùng tôi

Bởi tôi không thể dừng lại nơi đây
    để đợi chờ Thượng đế
    như ba lão già ngớ ngẩn ấy.

Nên tôi muốn nắm tay em
    bước qua những thân gỗ mục
    đi về hướng mặt trời.

Từ bỏ những con người thế gian
    từ bỏ công viên với những giọt
    sương mai ướt lạnh
    từ bỏ con phố có bầy sẻ ngủ yên.

Để về đây viếng lại
    ngôi cổ mộ u hiển điêu linh
    nơi người sống và người chết
    cùng nắm tay nhau ca hát.

Áo đêm em tôi khoác lên làn sa mỏng
    trăng sao dạo chơi bên
    dòng sông nước xuôi trầm tích.

Tôi không thể đợi chờ cái chết
    bởi tôi phải đưa em về chốn đó
    nơi ngôi nhà không mái
    nằm ủ kín rừng mai.

Mặt đất đùn lên thành gò đống
    bao thế hệ rồi mà như
    giấc mộng mới đêm qua.

Em phải theo tôi về chốn đó
    ấm mặt ấm trần gian
    dù trong quan tài
    côn trùng đang nỉ non than thở.

Đợi chờ gì
    khoảnh khắc ấy
    sẽ không
    bao giờ trở lại.

Hãy phó thác linh hồn
    vào những đốm lửa vô âm
    để biết mình vẫn sống.


Có chốn nào cho ta?

Khi cơn bão đầu mùa ập tới
    xao động mặt biển xám
    tao tác bầy hải âu
    những cặp tình nhân níu nhau
    trong mưa tìm lối về.

Có chốn nào cho ta?


Gió tê lòng viễn xứ

Tôi vẫn nhớ khúc quành thế kỉ
    ba mươi năm
    mà như một thoáng phù vân.

Gió tê lòng viễn xứ
    gây gây nỗi nhớ
    và những điều không hiểu.

Chỉ còn mớ kí ức thảm thương
    làm hành trang cho những
    chuyến hành hương tuyệt vọng.

Nào biết có một bến bờ
    bên kia vùng đất khô gió lạnh.

Trong giấc mơ những năm tháng lưu đày
    tôi nhận ra nỗi đau tủi nhục
    của kẻ sống trọn kiếp trong bóng đêm.


Đêm yên

Đêm yên tôi nghe tiếng
    cựa mình của cỏ
    trăng yên tan chảy
    chan chứa trên ngực yên
    hiền minh cảm giác.

Tôi khẽ bảo cỏ đừng lay động
    cho tôi nghe
    tiếng thở nỗi niềm yên
    cho tôi nhập
    vào dòng chảy thịt da
    bên giấc ngủ hiền hoà
    mơ hồ như bến bờ nguyệt lạnh.

Tay gối yên tóc hương nguyệt quế
    mùa nâu cũ
    bóng thùy dương
    bỗng rất quen như đã
    ngủ yên từ tiền kiếp.

Đêm yên mắt khép đợi chiêm bao
    và tôi chờ đợi một âm hao lan tỏa
    phủ lấp trần gian phủ lấp chỗ nằm.

Rưng rưng sợi tóc quấn ngăn tim
    hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng
    sâu hút trên cồn đá màu sương
    vẫn mênh mang một chốn về
    giao kết với thời gian biển lận.

Làm sao tôi hiểu nổi
    giấc ngủ của đêm yên
    khi niềm yên căng dây bật đứt
    bay tán khắp phương
    chẳng còn một mảnh vụn
    dù chỉ là cái bóng mù tăm.

Tôi muốn mặc cả với đêm yên
    hãy cho tôi đầu thai
    làm hòn cuội
    nằm yên dưới lòng suối này
    đến thiên thu.

(2018)