Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2019

Nước non vạn dặm

Nguyễn Ước
Tôi may mắn có được người mẹ
thuộc lòng Truyện Kiều.
(Nguyễn Ước)


Nước non vạn dặm ra đi,
Bên nôi sao hát phân kỳ... mẹ ơi!
Con từ mười sáu ngược xuôi,
Ðầu phai màu tóc nổi trôi cõi ngoài!
Mẹ còn tựa cửa hôm mai,
Gió đưa tàu chuối... thở dài nhớ con!


Ngày nào con tuổi còn non,
Ðuổi theo đom đóm quên con đường về,
Chong đèn ngồi đợi canh khuya,
Ðánh con mẹ khóc bắt thề: từ nay...
Ðâu ngờ con kiếp chim bay,
Chất trên đôi cánh trời mây giang hồ.
Mỗi lần gió lớn mưa to,
Con say theo tiếng gọi đò đầu sông.
Vá trời cao, lấp biển đông,
Thêm vương vấn tội má hồng mắt đen.
Ðêm đêm thao thức bên đèn,
Mơ bao la chuyện... lại quên đường về!
Nước non ngàn dặm sơn khê,
Ðuổi theo đốm sáng lập loè ngày xưa!


Tan bao nhiêu mộng chưa chừa,
Qua bao vực thẳm còn đùa tử sinh.
Ngày đi vỡ chuyện gia đình,
Lại thêm một mối ân tình đa đoan.
Trời cao lồng lộng mang mang,
Lòng con lớp lớp tràng giang sóng dồn.
Quê nhà sương khói hoàng hôn,
Ðường xa mù mịt nước non quê người.
Còn nghe câu hát vành nôi,
Những ngày mắt chớp theo lời mẹ ca:
“Phận bèo bao quản nước sa,
Lênh đênh đâu nữa...” ôi ta giống Kiều!


Hồn con giờ quá quạnh hiu,
Ðâu bàn tay mẹ dắt dìu con đi.
Nhớ đôi mắt mẹ từ bi,
Thèm hơi ấm mẹ những khi lạnh đời.
Mẹ con giờ cách hai nơi,
Bao giờ lại được mẹ ơi tao phùng.
Ðường con thiên lý mênh mông,
Ngày về chắc mẹ nghìn trùng xa khơi!
Quì bên mộ, nước mắt rơi,
Cúi đầu tạ tội... lỡ thời... đi hoang...


Nước non vạn dặm quan san,
Ðem thân con mẹ đa mang chuyện người.
Làm thơ múa kiếm giữa đời,
Phải chăng con vận vào lời mẹ xưa.
Nôi con mẹ buộc tằm tơ,
Ru con mẹ hát câu thơ Thúy Kiều.
Rằng Từ Hải một lần yêu,
Lỡ lầm xác đứng quạnh hiu ngoại thành.
Nhìn đời lạc chút mắt xanh,
Gươm đàn gãy nát thân anh hùng tàn.
Rằng Kim Trọng với Thuý Vân,
Thúc Sinh cùng gã Vương Quan: tầm thường.
Kiều sao không chết Tiền đường,
Cho tan oan nghiệt đoạn trường nhân duyên.
Lắng trong lời nói mẹ hiền,
Ơ hay mẹ cũng trăm nghìn đắng cay!
“Biết thân đến chốn lạc loài...”
Mẹ đừng hát nữa... không người tình chung!


Con thua rồi cuộc núi sông,
Và tan luôn cả hương nồng ái ân.
Làm sao thấy mẹ một lần,
Chiều chiều cuối ngọn mây Tần xa xa.
Làm sao trở lại hiên nhà,
Hái dâng tặng mẹ đoá hoa cúc vàng.
Con trồng mỗi độ đông sang,
Ðể ba ngày tết điểm trang bàn thờ.
Cho lòng con thôi bơ vơ,
Thuyền tin yêu đâu bến bờ tương lai.
Cho hồn con rất thơ ngây,
Mộng mơ trăm chuyện đắm say một đời.


Nước non vạn dạm mù khơi,
Trong hơi ấm mẹ quê người con đi.


Galang, Indonesia