Danh Ngôn

Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21.6, đọc lại lời của chính K. Marx

1. “Báo chí nói chung là sự thực hiện Tự do của con người. Do đó ở đâu có báo chí ở đó có tự do báo chí”.

(Mác – Ăngghen – Toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, t. I, tr. 84)

2. “Bản chất của báo chí tự do, đó là bản chất dũng cảm, có lí tính, có đạo đức của tự do. Tính cách của báo chí kiểm duyệt – đó là sự quái dị không có tính cách của sự thiếu tự do, đó là quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa”.

(Mác – Ăngghen – Toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, t. I, tr. 89),

3. ”Báo chí tự do – đó là con mắt sáng suốt của tinh thần nhân dân, là hiện thân sự tin cậy của nhân dân đối với bản thân mình, là những dây liên hệ biết nói gắn liền các cá nhân với nhà nước và với toàn thế giới; nó là hiện thân của nền văn hóa đang biến cuộc đấu tranh vật chất thành cuộc đấu tranh tinh thần và lý tưởng hóa hình thức vật chất thô bạo của cuộc đấu tranh đó. Báo chí tự do, đó là sự sám hối công khai của nhân dân trước bản thân mình, mà lời thú nhận thật tâm như mọi người đều biết thì có khả năng cứu rỗi. Báo chí tự do, đó là tấm gương tinh thần, trong đó nhân dân nhìn thấy bản thân mình, còn sự tự nhận thức là điều kiện đầu tiên của sự sáng suốt. Báo chí tự do, đó là tinh thần cuả quốc gia, mà mọi túp lều tranh đều có thể có được với những chi phí thấp hơn là phương tiện thắp sáng. Báo chí tự do là toàn diện, nơi nào cũng có mặt, cái gì cũng biết. Báo chí tự do là cái thế giới ý tưởng không ngừng trào ra từ thực tế hiện thực và lại chảy trở về hiện thực như một dòng thác đầy sinh khí dưới hình thức của cái tinh thần ngày càng dồi dào...”.

(Mác – Ăngghen – Toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, t. I, tr. 100),

4. “Luật kiểm duyệt không phải là luật, mà là biện pháp cảnh sát, thậm chí còn là biện pháp cảnh sát tồi [….] Tệ lớn nhất – tệ giả dối gắn liền với báo chí kiểm duyệt, tệ xấu nhất căn bản này của nó là nguồn gốc của tất cả những thiếu sót khác của nó, trong đó cả mầm mống của mĩ đức cũng không có. Tệ đó – tệ đáng ghét nhất… Điều đó dẫn đến cái gì? Chính quyền chỉ nghe thấy tiếng nói của chính mình, duy trì sự lừa dối và cũng đòi nhân dân phải ủng hộ sự lừa dối đó. Còn nhân dân, hoặc sẽ rơi vào tình trạng mê tín chính trị, hoặc hoàn toàn quay lưng với cuộc sống quốc gia biến thành đám người chỉ sống với cuộc đời riêng tư, làm cho nhân dân quen coi cái phạm pháp là tự do, coi tự do là phi pháp, coi cái hợp pháp là cái không tự do”

(Mác – Ăngghen – Toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, t. I, tr. 98, 105)

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Dòng nhạc kỷ niệm với nhạc cũ miền Nam (kỳ 40): Phạm Đình Chương: Ly Rượu Mừng

T.Vấn & Bạn Hữu thực hiện (2019)

clip_image001

clip_image002

clip_image003

clip_image004

Ly Rượu Mừng – Sáng Tác: Phạm Đình Chương

Trình bày: Ban Hợp Ca Thăng Long (Pre 75)

Nghe thêm: Hoài Nam – 70 Năm Tình Ca (25)- Phạm Đình Chương 1

Hoài Nam – 70 Năm Tình Ca (26)- Phạm Đình Chương 2

Phụ lục:

‘Ly rượu mừng’ – cuộc đoàn viên với khán giả sau hơn 40 năm

Ca khúc Tết bất hủ của Phạm Đình Chương in sâu trong tâm hồn, ký ức nhiều thế hệ khán giả trong, ngoài nước về niềm hân hoan, ước vọng xuân an bình.

Tháng 1/2016, Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp phép cho ca khúc Ly rượu mừng phổ biến trên toàn quốc. Bài hát được nhạc sĩ Phạm Đình Chương sáng tác trước năm 1975, từng được xem là ca khúc Tết kinh điển trong lòng rất nhiều khán giả. Do thời cuộc, ca khúc đã vắng bóng trong đời sống văn hóa – nghệ thuật nước nhà. Để rồi sau 41 năm – khoảng thời gian bằng một đời người – ly rượu chúc Tết ấy được “rót” lại trong mùa Tết này.

“Việc ca khúc được cấp phép trở lại là một tin rất vui mừng với những ai yêu nhạc Việt Nam”, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 xúc động chia sẻ. Đạo diễn âm nhạc Đinh Anh Dũng cho biết: “Trước đây khi làm chương trình Tết, nhiều lần tôi rất muốn đưa bài này vào chương trình. Nhưng vì chưa được cấp phép nên đành chịu. Giờ tôi thấy rất vui mừng khi mọi người đã có thể chính thức đến với ca khúc”.

Trong ký ức của nhiều thế hệ khán giả, nhất là người Sài Gòn ở thập niên 1960-1970, nghe Ly rượu mừng nghĩa là Tết đến xuân về. Đó là những ngày giáp Tết, trẻ nhỏ thấy hân hoan, rộn ràng với pháo nổ đì đùng, kẹo mứt, quần áo mới hay phong bao lì xì; Là khi người lớn tạm gác những lo toan của năm cũ để lo sắm sửa đón Tết, để ngắm mai vàng, cùng nhau nâng chén rượu cầu chúc cho những điều tốt đẹp sẽ đến và còn mãi.

Và khi ấy, đêm giao thừa, trong tiếng chuông nhà thờ đổ ngân dài, hay tiếng trống lân, tiếng pháo… giọng hát của nữ danh ca Thái Thanh cùng ban hợp ca Thăng Long lại cất vang bài Ly rượu mừng trên chiếc tivi, chiếc đài cũ. Ngày ấy không có nhiều đài để lựa chọn nên mọi người đều chờ đón để lắng nghe Ly rượu mừng. Ở các trường học, thầy cô, học sinh hân hoan hát nhạc phẩm này đón xuân. Trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, bom đạn, nhạc phẩm chất chứa, gói trọn một tình yêu chan hòa dành cho con người, cho quê hương, thể hiện một tấm lòng rộng rãi, phóng khoáng của người nghệ sĩ trước cảnh đất trời dân tộc vào xuân, ước vọng về “Nước non thanh bình. Muôn người hạnh phúc chan hòa…”.

clip_image005

Hoài Trung, Thái Thanh và Hoài Bắc Phạm Đình Chương – các thành viên của ban hợp ca Thăng Long nổi tiếng tại Sài Gòn một thời. Ảnh tư liệu.