Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

Phạm Duy: Dạ hành

Nhạc sĩ Phạm Duy

Lời Tòa soạn DĐTK: Hôm nay chúng tôi xin trân trọng giới thiệu lại với quý độc giả ca khúc Dạ Hành, được nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác năm 1970. Bài hát được viết cách đây đã 48 năm, nhưng đọc lại, hát lại tưởng như mới viết hôm qua, để mô tả cảnh tượng của nước Việt Nam hôm nay. Mỗi câu, bất cứ câu nào, cũng đúng y hệt như những gì đang xảy ra, với bầy ma là đảng cộng sản, và hai chữ Người đi là người dân Việt Nam đang bị đày đọa hàng ngày...

Đất đai thì là sở hữu của nhân dân nhưng lại do nhà nước quản lý, cho nên nhà nước tha hồ cướp đất của dân để bán cho những “nhóm lợi ích” tạo nên một thống khổ mênh mông cho người dân bỗng dưng trở thành tay trắng, và hình ảnh những đoàn dân đi khiếu kiện đất đai là những thảm cảnh đau thương nhất của dân Việt trong suốt lịch sử của mình.
Và rồi đến những “đặc khu” như là hình thức mới nhất để bán đất nước của Việt Nam cho Tàu, dân chúng cả nước đã vùng lên biểu tình phản đối trong tháng Sáu 2018 vừa rồi. Và những kịch bản cố hữu lại diễn ra: đàn áp, đánh đập, bắt bớ, ra tòa, giam cầm...

Người nghệ sĩ lớn có khả năng tiên cảm được những gì sẽ xảy ra cho đất nước và dân tộc mình. Từ đầu thập niên 1960 khi kết thúc trường ca Con Đường Cái Quan, Phạm Duy đã viết:

Con đường thế giới xa xôi
Trong lòng dân chúng nơi nơi...

Đó há chẳng phải là hình ảnh ba triệu người Việt Nam hiện nay đang sinh sống tại hải ngoại?

Và đây, trong bài Dạ Hành, há không phải hoàn cảnh của người dân mất đất mất biển bị đàn áp tàn khốc bởi bầy ma:
Người đi không ai dắt, không ai đưa
Như đui mắt, đi bơ vơ
Đi trong vòng vây quanh của bầy ma, hự!
...
Người đi mang nước mắt, đeo khăn tang
Nhưng la hét, nhưng kêu vang
Trong ô nhục, trong muôn vàn hờn căm, hự!
...
Bầy ma giơ tay đánh, giơ tay phang,
Vung cây súng, vung thanh gươm
Không cho người, không cho người vùng lên, hự!

Nhạc sĩ Phạm Duy từ 48 năm trước đã viết lên những ca từ, y hệt như đang chứng kiến các thảm cảnh của Việt Nam ngày hôm nay
Xin mời độc giả cùng đi vào cuộc Dạ Hành.
DĐTK
(Ghi chú của tác giả: Sau mỗi câu hát là có tiếng hự, tức là tiếng đấm vào lưng)

1

Người đi trong đêm tối, trong đêm thâu,

Trong đêm vắng, trong đêm sâu

Trong đêm dầy, trong đêm dài Việt Nam, hự!

Người đi giương đôi mắt, khua đôi tay,

Đưa chân bước trên chông gai,

Trên đất gầy, trên vũng lầy bùn nhơ, hự!

Người đi không ai dắt, không ai đưa

Như đui mắt, đi bơ vơ

Đi trong vòng vây quanh của bầy ma, hự!

Bầy ma chuyên uống máu nơi dân đen

Moi tim óc bao thanh niên

Ăn linh hồn, ăn da thịt Việt Nam, hự!

Bầy ma giơ tay níu, giơ tay mua

Giơ tay đón, giơ tay đưa

Giơ tay dọa không cho người vượt qua, hự!

Bầy ma giơ tay kéo, giơ tay ôm

Lôi ta cúi, lôi ta khom

Như con vật cong lưng bò trong đêm, hự!

ĐIỆP KHÚC

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú!

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma!

Người đi, đi đi lên! Người đi, đi đi lên!

Người đi tìm ánh sáng mặt trời...

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú!

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma!

Người đi, đi đi lên! Người đi, đi đi lên!

Người đi tìm ánh sáng trời lên...

2

Người đi trong đêm súng, trong đêm bom,

Trong đêm máu, trong đêm sương,

Trong đêm buồn, trong đêm hận thù vương, hự!

Người đi mang nước mắt, đeo khăn tang

Nhưng la hét, nhưng kêu vang

Trong ô nhục, trong muôn vàn hờn căm, hự!

Người đi trong kinh hãi, trong cô đơn

Nhưng đi tới, nhưng đi vươn

Đi ra ngoài, đi ra ngoài màn đêm, hự!

Bầy ma thêm hung dữ, thêm hung hăng

Thêm ngoan cố, thêm nhe răng

Thêm điên cuồng, thêm căm người hùng anh, hự!

Bầy ma giơ tay đánh, giơ tay phang,

Vung cây súng, vung thanh gươm

Không cho người, không cho người vùng lên, hự!

Bầy ma vung tay giết anh thanh niên

Trong đêm trắng, trong đêm đen,

Trong đêm tàn, nhưng soi bật niềm Tin, hự!

ĐIỆP KHÚC

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú!

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma!

Người đi, đi đi lên! Người đi, đi đi lên!

Người đi tìm ánh sáng mặt trời...

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú!

Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma!

Người đi, đi đi lên ! Người đi, đi đi lên!

Người đi tìm ánh sáng trời lên...

(Có thể vào Youtube để nghe bài Dạ Hành do chính Phạm Duy hát)

Nguồn: https://www.diendantheky.net/2018/08/pham-duy-da-hanh.html#more