Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Như Quỳnh de Prelle



Những cuộc gặp gỡ từ thi ca


viết cho Buổi sáng phủ định

Như Quỳnh de Prelle


34344305_1744893835559041_2368454887835959296_nKhi viết thơ, tôi tìm thấy chính mình, cả những lúc mình của cái tôi mới mẻ nhất mà tôi chưa từng biết, cả những lúc giận dữ, yếu hèn. Để rồi tôi thấy, thi ca cho tôi tìm cách sống tốt đẹp hơn, tử tế hơn và lắng sâu hơn trong đời sống. Để rồi tôi thấy tôi hoà trong cái tự nhiên nhỏ bé, trong sự rung rẩy của sương mai, trong những nỗi buồn buốt giá và cả niềm vui tối giản vô chừng. Tôi tìm thấy chính tôi ở người khác, câu chuyện khác ngoài bản thể, ngoài sự tham chiếu của tôi. Tôi nhìn thấy người khác ở tôi. Mối quan hệ của con người và con người trong chữ gần gụi hơn, gắn bó hơn ngoài cái hiện thực rạn nứt và tan vỡ. Tôi gặp và tôi viết. Gặp trong mơ. Gặp từ chữ. Gặp từ sự kết nối thinh không. Gặp từ sự kết nối online.


Khi viết, tôi tìm thấy sự sáng tạo. Nó không phải là vũ đài chót vót. Nó là chính tôi, từ cảm xúc, hiểu biết và nhận thức. Dường như thi ca không còn đơn giản là thi ảnh, là ngôn ngữ của ngoài ngôn ngữ. Thi ca chính là thi ca ở ngôn ngữ nội tại của nó. Của câu chuyện được kể bằng thơ, nhịp điệu. Thi ca chính là cái tôi của tác giả trong thế giới chuyển động. Thi ca có thể là thời đại đang tồn tại được tích luỹ từ quá khứ và nhìn về tương lai như những vòng tròn của lịch sử.


Khi tôi viết, tôi chấp nhận sự khác biệt để thấy giá trị Bình đẳng và Tự do. Tự trong ý thức, trong cách ứng xử, sự sẻ chia và trân trọng.


Giữa những bóng tối và tận cùng xấu xa của con người, tôi nhìn thấy ánh sáng và niềm hy vọng từ chữ. Chữ giúp tôi thừa nhận chính mình, thừa nhận chính những tồn tại thực tế để sống tốt đẹp hơn, tử tế hơn, nghiêm túc hơn. Chỉ có như thế, tôi mới thoát khỏi những khuyết tật tinh thần, sự ích kỷ đắm chìm, sự hẹp hòi trong đôi mắt.


Thi ca đã giúp tôi nảy mầm sống tiếp tục trong thực tại một cách đơn giản đến tối giản, cuộc sống như tự nhiên và thiên nhiên và tìm thấy giá trị hiện hữu trong đời sống hiện sinh và thực tại này.


Buổi sáng phủ định hay một buổi sáng giữa mùa đông Brussels của một năm nhiều biến động lịch sử, với chính tôi, với sự thay đổi của  của tôi, đâu đâu cũng nhìn thấy đau thương, chia rẽ. Với chính tôi, khi tập thơ thứ 3 được viết ra đến với bạn đọc tôi nhận ra sự trưởng thành của chính bản thân mình. Đó là đường đi gập ghềnh viết và viết như thế. Tôi đã nhìn thấy rõ bản thân và cá nhân của mình trước dòng chảy chung, trước những sóng gió. Tôi đứng giữa bạn bè thân thương. Tôi đứng một mình. Một mình. Điểm nhìn của tôi hay điểm nhìn của nhân loại, cuộc thế đang diễn ra trong chữ và thi ca, trong cả tiếng nức nở vô can, có khi vô cảm, tràn đầy tuyệt vọng.


Tự do cho tôi đôi cánh, không phải cất lên những tầng mây cao nhất, xa nhất. Tự do cho tôi đôi cánh chạm vào sự khốn cùng của đồng bào mình, cho tôi đôi cánh chạm vào tiếng Người trần trụi, sự buồn thương, cho tôi thấu hiểu sự giả dối được bày đặt ra, được tạo dựng nên từ một nền giáo dục không có dưỡng khí, không có sự sạch sẽ của bio và tự nhiên. Tự do cho tôi loại trừ chính tôi để trở thành một bản thể nhân loại đa dạng và năng động giữa những lúc bị đóng băng, cột chật vào những hệ ý thức. Tự do cho tôi Tình yêu và thi ca. Thi ca và tình yêu. Tự do cho tôi có một trái tim còn đập đến lúc này để viết. Tự do cho tôi sự cảm thông với đồng bào, quê hương. Tự do cho tôi những cuộc gặp gỡ không có điều kiện và sự thoả thuận nào. Tự do cho tôi kết nối, Người và người, Thơ và thơ. Người thơ và bạn đọc. Tự do cho tôi Hàn gắn và hàn gắn khỏi những rạn nứt, chia rẽ và hận thù. Tự do cho tôi, được viết gửi đến các bạn Lòng biết ơn vô hạn. Những cộng sự của Domino Books, những người bạn xa xôi và cả một gia đình lớn. Tình bạn lớn từ thủa ấu thơ. Tự do cho tôi tình yêu riêng tư, bởi tình yêu ấy dành cho tôi quá nhiều ân tình sâu nặng, giúp tôi có nhiều thời gian viết và sống.


Buổi sáng phủ định dành tặng cho Bertrand và Bảo Bình, với tất cả ý nghĩa đó, về sự hiện diện của chúng tôi với thi ca. Đó chính là Tình yêu nghĩa rộng. Mong một ngày trở về, đọc thơ tiếng Việt cùng các bạn, ở Sài Gòn, Sông Hương hay đâu đó Việt Nam, giữa những thổn thức của tiếng Việt và quê hương.



Siêu thực




Chúng ta bịt mắt lại và hôn nhau

Không cần gặp nhau

chỉ cần 2 cái nick

2 cái màn hình phẳng


Chúng ta bịt mắt lại và hôn nhau

Không cần gặp nhau

chỉ cần cưới nhau qua cái TV siêu phẳng

2 cái nick làm chứng

bạn bè online làm chứng


Chúng ta bịt mắt lại và hôn nhau

trên những nhịp điệu u buồn nhung nhớ

chúng ta trọn đời bên nhau

như những cái nick rực sáng

không bao giờ off


Chúng ta bịt mắt lại và hôn nhau

sinh ra những đứa trẻ

trầm cảm trên những dòng chữ

mưa mùa xuân trong mắt

từng giọt như mực rơi




Buổi sáng phủ định


Dự báo thời tiết hôm nay âm vài độ


tin về người cha của bạn vừa qua đời

lạnh giá nhớ Hà Nội

đào phai

cúc vàng nắng đỏ


buổi sáng hôm nay

tôi không muốn đọc những bảng tin về bóng đá

về những cái chết

và những kẻ bệnh hoạn tâm thần

về những ngày lịch sử đi qua

đầy xác chết hận thù


làm sao dân tộc này tha thứ cho nhau

làm sao chúng ta thương nhau nhiều hơn

cho những người đang sống




tôi sợ hãi những dòng người trên mạng

đùn đùn nhau trên chiếc cầu qua sông

sập xuống

chìm sâu trong sa mạc tuyết

và trên cả những tảng băng trôi

không bao giờ vữa ra


buổi sáng hôm nay

tôi phủ định tuổi 40 đang đến

trên đôi bàn tay nhỏ bé

làn da trắng muốt


tôi đã khác của thời thanh xuân

tôi đã già đi

và biết im lặng

biết cách thức sống

biết ích kỷ

biết nói Không

và lựa chọn

những khoảng nhìn


đứng xa những cách trở

không chạm vào những ồn ào


buổi sáng phủ định

trong bồn tắm

bọn trẻ gọi mẹ ơi

nước đang trôi

những bông hoa trên mây

và bầu trời xanh ngát


tôi sẽ ra công viên

nhìn lên những giọt nước đọng trên những đốt cây

lắng nghe sự sinh sôi

tràn đầy


mùa xuân đang đến

hoa hồng sẽ nở

cả những chùm đỗ quyên xa lạ


người ta nói với nhau

về món miến xào lòng gà với tỏi và nước tương

tết của một người xa quê nhà


không còn bánh chưng

không còn chả lụa bún thang


soup miso, kim chi và cơm trắng shushi

và ADN luôn là An Nam chính hiệu


người đàn ông vẫn ngủ trên giường

buổi sáng chủ nhật


radio cũng không mở tự động như mọi ngày

Chào tháng 2 của những người mang nước






Mặt trời tuyết


Mặt trời những ngày lạnh giá

rực cháy trên những thân cây khô gầy

đang nảy nở dần những màu xanh biêng biếc


Ánh nắng xuyên qua ô cửa

in trên bức tường màu vàng cát

biển như lặng im

trong căn nhà nhỏ


Mây xé tan những sắc màu chói lọi

xuyên qua ánh sáng

in sâu dưới mặt hồ

những hàng cây lặng lẽ đâm chồi

bung nở trong những mạch nguồn sức sống


Dưới chói chang của mặt trời 7 độ

người đàn bà làm cháy xém gương mặt

trên những trang viết

trên những lá thư chia ly

sự tan vỡ của mùa

của lụi tàn


Trong bóng mây

buổi chiều

mặt trời đi ngủ

những bóng đèn đi ngủ

phía bên kia đại dương

những hàng thư không bao giờ gửi đi

trong ngăn kéo

bàn phím

chuyển động

rồi lặng lẽ dần

đóng lại cửa sổ

màn hình


2 hai người đàn ông lặng lẽ yêu nhau

suốt nhiều mùa đông ngập tràn tuyết

tận chân mây


những người đàn bà ở giữa đan thanh

biết

không biết

hay biết

hay không biết


Mặt trời cứ chói chang

rồi lặng xuống

mùa còn lại

trôi đi

như mây

như gió

sương tan

như hoa nở

như đất nâu cày xới

bàn tay xanh




Lịch sử là tôi


30 năm trước,


Tôi đến từ Tháp rùa

những huyền thoại xưa

đòi gươm trả kiếm


Tôi đến từ chiếc băng catset cassette Khánh Ly Sơn ca 7

từ Bến xuân, Suối mơ của Văn Cao

Tôi đến từ những bài hát bị cấm

những bộ phim bị cấm

phải áp tai nghe radio


Tôi đến từ những ngày lễ hội chiếu chèo

ca ngâm

những vở kịch buồn bã bên sân đình

trong các nhà hát




Tôi đến từ trong bóng đêm của chữ

của những giấc mơ mộng mị viết thành thơ

Tôi đến từ những mùa của thời gian không còn như trước nữa




Tôi đến từ Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Độc lập Tự do Hạnh phúc

từ những năm 1980 của thế kỷ trước

trên những bản tin trẻ em nghèo đói, bị hiếp dâm, giết chết giữa đường


Tôi đến từ những chuyến đi độc hành, sự vượt biên trong ý thức tìm tiếng nói tự do


Bây giờ,

Tôi đến từ trái tim Châu Âu

giữa những sắc màu văn hoá khác nhau

tôi biết nhiều người khác nhau

nhiều ngôn ngữ khác

Tôi đến từ hương vị chocolate ngọt ngào

Đến từ những chuyến tàu của thời gian, vượt qua mọi không gian

Tôi nhìn thấy dân tộc mình và nhiều dân tộc khác

trong những cơn thịnh nộ âm thầm


Tôi nghe thấy những tiếng bom

những vụ tàn sát


Tôi nhìn thấy nụ cười của những người đi ra từ cõi chết

trong các cuộc chiến hiện thời


Tôi đến từ tiếng nói của tôi

Tự do, Bình đẳng và Nhân loại

Gia đình và Hiểu biết


Tôi đến từ trái tim tôi

trái tim một con người

nhiều vết xước

đớn đau

tự hàn gắn

tồn tại

đến bây giờ





Bởi vì mùa hè của chúng ta


Những đồng cỏ xanh nhấp nhô gợn sóng

Những cánh rừng chưa đổi sang mùa lá chín

Những lâu đài cổ bên cạnh những dòng sông

trên những ngọn đồi


Mùa hè của chúng ta đang đi qua

nàng đã gặp anh

và chạm vào đôi bàn tay ấy

trái tim đang rung lên từng nhịp điệu

trong một giấc mơ


họ chạy cùng nhau trên những con đường

trên từng góc phố

nô đùa

người đàn ông bay lên

nâng đỡ người đàn bà


họ hôn nhau

chạm vào tà áo mỏng

họ làm tình trong chớp nhoáng

giữa quảng trường

giữa những lớp người xa lạ

lấp loáng bóng người quen




Bởi vì mùa hè của chúng ta

đang qua mau qua mau

vội vã


Người đàn ông khóc

khi tro hoa hồng như lụa

lặng im lặng im


Họ chớp nhoáng yêu

rồi chớp nhoáng quên đi

và mùa hè biến mất

còn ai nhớ nhung





Song tử 17


cơn điên của mùa hè

người đàn bà lúc nào cũng đòi sự thật sự thật

những người đàn ông lý tưởng thì lúc nào cũng muốn đánh nhau


nắng không thể cạo hết nỗi buồn nhân gian

bão không thể thay gió thay mưa làm lại trong lành trong tích tắc


em còn không nhớ nổi gương mặt của anh

người đàn ông tự kỷ

người đàn ông vừa là đàn ông vừa là đàn bà

vừa là quái vật

vừa là đứa trẻ con


yêu thi ca

yêu chữ

đến mù loà


cơn điên của mùa hè

có nóng bằng lò nướng 200 độ F

để có một chiếc bánh gato thơm nức

ngồi bên cửa sổ

hoa hồng vẫn nở

hương thơm ngào ngạt


và em thì đã quên

tất cả

như một người đàn bà mất trí

vô tri


bình hoa đang vỡ

nụ hồng đang nở

em thì đă ăn hết mùa hè của anh




tan vỡ rồi

chiếc bình thuỷ tinh rơi trong gió

những bông hoa đã héo tàn

một lúc em cũng tàn phai đi

như chả tha thiết gì

lúc này

em đã hết năng lượng

em cần nghỉ ngơi

để như bắt đầu






Trong vườn nhật


Những cây hoa hồng thấp dưới chân ai

nhiều tên khác nhau

em không thể nhớ

không thể

em chỉ tìm hoa hồng màu tím trong vườn nhật

Quý bà violet

của anh

và hoa hồng trắng dành riêng anh




thời gian đi qua

dưới những viên sỏi màu nâu

hoa hồng lặng lẽ

giữa giá rét và nắng mai

mùa tháng 6

hoa hồng tràn ngập hương hoa

sắc màu của chúng ta

tình yêu và tuổi trẻ đang đi qua

từng ngày một

còn lại gì những dấu son

và những giọt máu hồng


nước và không khí

thành mưa

trong vườn nhật

tháng 6

ngát mùi hương






Anh ôm em vào lòng

một ngày mùa hè

thiêu cháy trên cả những ngọn cây xanh

những bông hồng đang nở

những cơn gió khát nghiêng nghiêng vào mái tóc đen của em

lấp lánh


Anh ôm em vào lòng

vòng tay ôm tròn xoe

như một bông hướng dương rực sáng

vòng tay anh

vòng tay kết nối

vòng tay tri tình tri kỷ

vòng tay số phận

của chữ và thi ca


Anh ôm em vào lòng

em trong trái tim nghiêng của anh

trên hàng chữ của anh

trong niềm vui của anh

và trong vòng tay chúng ta




Vĩnh hằng


Em bắt đầu hôn anh từ đôi mắt

để ngấm dần những mặn mòi đắng cay


Em sẽ hôn anh từ đôi bàn tay

trên những cánh đồng chữ

những bài thơ còn dang dở

và đôi cánh tay siết chặt nhau


Em sẽ hôn anh với vòm ngực còn thở

bên trái tim nghiêng, che chở em và che chở cuộc đời này


Em sẽ hôn anh trên mái tóc bồng bềnh

những ngón tay đan vào và em sẽ hôn vào gáy anh

để cắn từng ngụm nhỏ giữ vết son của em


Em sẽ hôn anh ở đôi bàn chân

trên từng nhịp bước

trên những con đường khác ngược chiều nhau


Em sẽ hôn anh ở nơi ấy

chúng ta là một

gắn chặt nhau không rời


Anh sẽ hôn em

và chúng ta cùng nhau đung đưa

trên những chuyển động

của vũ trụ và lỗ đen


Anh sẽ hôn em

trên những mùa buồn và nước mắt

sự sinh sôi

rối bời

cả những đớn đau


Em lặng im

và chúng ta hôn nhau

trên khắp thời gian không gian còn lại

để được sống và được chết

bên nhau

và được hôn nhau nồng nàn

cạn hết đắng cay





Hoạt hình-thơ


một con rắn màu xanh lá cây thân hình nhỏ gọn đẹp đẽ

mái tóc dài xanh mướt trên cái đầu ngắc ngư lúc nào cũng như đang nhảy hát

nó có một cái lưỡi đốm

đi đến đâu nó đều thì thầm

thơ của gấu dở lắm

thơ của cú mèo thì âm u

thơ của hổ thì dũng khí

thơ của báo thì gầm gừ

không có thơ nào trí tuệ và đẹp đẽ


rắn xanh chia rẽ hết các bạn bè

rắn nhìn thấy con chim đậu trên cành cây

rắn nói cành cây bị mục

rắn nhìn thấy con lợn đi ngang qua dòng sông

rắn nói dòng sông đầy mùi nước đái

rắn nhìn thấy đàn kiến bò trên những con đường nhỏ

rắn cười nhạo mò mẫm

không ai nghệ sĩ như rắn

hào sảng như rắn


rồi con chim bay đi

rồi con lợn không đứng cạnh dòng sông nữa

rồi đàn kiến tìm đường leo lên chỗ khác


sau đó

mọi thứ trở lại như vốn đã tồn tại

rắn vẫn cứ thì thầm

vẫn cứ đi đến đâu thích tào lao chuyện

vẫn cứ mặc định

nghệ sĩ chỉ mình ta

sự thưởng lãm chỉ có ta


cuối cùng

gấu vẫn làm thơ

cú mèo vẫn say sưa thơ

không ai bỏ thơ

không ai chết vì thơ

thơ vẫn sống

hay dở không phải do rắn xanh định đoạt

mà ở tài năng mỗi loài

không thể như nhau




rắn treo mình trên cành cây lột xác

cái lưỡi đốm goặm nhặt và thối tha

màu xanh trở thành mục

du ca rắn xanh





Biểu hiện của mùa xuân


nàng ăn hết cả nỗi buồn cuả mùa đông

để quên đi những gương mặt

nàng đã quen

đã từng thân

đã từng vui vầy

đã từng hẹn ước
 

nàng ăn cả chính trái tim mình

những giọt máu rơi

trên những đốt tay dài

của 2 bàn tay gầy

khẳng khiu
 

trí nhớ của nàng bộn bề những nếp gấp

nàng đã xoá đi

đốt cháy ký ức

nhưng tro hoá thành đá lạnh băng

trong sự tuôn chảy

giữa không gian mặt đất và vũ trụ
 

nàng vẫn tồn tại

những gương mặt vẫn tồn tại

chạy trốn chỉ như một cơn gió

một khoảnh khắc
 


 

những chú cừu lông trắng xù xì

đen tuyền

trên những bãi cỏ 4 mùa xanh thăm thẳm

vào mùa xuân hoa nhỏ li ti

ngập tràn dưới chân

cừu ăn cả hoa tươi

có lúc cừu lưng trần vì bộ lông được cởi ra làm áo

lúc nào cừu cũng cặm cụi trên cánh đồng thừng thững
 

mùa xuân ăn sườn cừu nướng

cùng với bơ omega 3 trong lò

tỏi thơm

và khoai tây

tôi nhìn thấy cả đàn cừu

đang đi qua dạ dày

đang đi vào trong cuống họng
 

sườn cừu non trong chiếc khay trong lò nướng

biểu hiện của mùa xuân đang đến

thơm tho
 

chúng tôi gặm thịt cừu non vào mỗi độ xuân về
 




Cửa


Nàng đóng tất cả các cánh cửa trong một ngôi nhà

cửa của phòng khách

cửa của phòng ngủ

cửa của phòng tắm

cửa của phòng toilet

cửa của phòng đọc sách

cửa của tầng hầm

tất cả đóng lại

ngay cả cửa của thang máy

của của nơi đỗ xe


Nàng đóng lại cửa sổ tâm hồn nàng

nhốt mình trong sự bủa vây

trong bóng đêm

màu u tối


nàng đóng lại 2 lỗ mũi
  lỗ tai

nàng đóng kín thân thể của mình


Nàng đóng lại tất cả

nàng nhìn thấy

những tên trộm

những kẻ mở lời thiện tâm

nhưng thực ra là những kẻ cướp từ trong ý nghĩ

chúng chỉ chực chờ

sự tử tế hiền lành

rồi chúng nhai và ngoặm

mà không hề ý thức


chúng đang gây tội ác

như kẻ đi săn

thoả thuê chìm đắm

trước con thú bị thương


Nàng không mở

nghĩa là nàng đang dần biến thái

đang dần chết đi

giữa cô độc mù loà

nàng biết hay không

không hề

nàng nghĩ đó là sự danh giá của người trí thức

nàng cứ chìm đắm trong những mặc định


từ những xung quanh

từ đôi mắt nàng luôn nhắm lại

ngay cả khi mở

tâm hồn nàng vẫn đóng kín


không một lỗ hổng nào để nàng nhìn thấy


nếu được nhìn

nàng luôn thấy những tên trộm

không rách rưới không nghèo nàn


chúng gián giản dị và thanh cao

chúng không có trong danh sách của những điều tra

trên bàn thẩm phán


Nàng đóng lại tất cả các cánh cửa

và nhìn thấy


rồi mở ra vẫn không nhìn thấy gì


nàng lại đóng


và không chấp nhận sự mở mang nào






Nước


Người đàn bà làm tình với nước trong bồn tắm

nước làm vơi đi sự nóng nực ngột ngạt trong cơ thể của nàng

bầu vú tròn

vòng eo thon gọn

và chiếc mông gọn gàng không chút mỡ thừa


nước nước nước

trên mái tóc đen

trên gương mặt xương thanh tân im lặng

trên cơ thể cô quạnh ngưng đọng

và dưới âm hộ

nước chảy vào trong

siết mạnh như một ngón tay

chảy xuống đôi bàn chân gầy da khô

cô kỳ cọ kỳ cọ mãi không nguôi bằng đôi bàn tay gầy xương xương dài như những chiếc cọ đang vẽ trên tấm thân


Người đàn bà tiếp tục nằm trong bồn nước tại nhà hộ sinh

chờ sinh đứa con của riêng mình

cô nằm thở

hài nhi 38 tuần đang trở mình cựa quậy đòi ra

cô khóc và nhìn thấy bức tường toàn rừng xanh

một ngôi nhà cổ tích

cô nhảy lên trong nước

tung toé

nước ấm làm cho cô dịu êm hơn

mềm mại hơn

âm hộ dần mở ra

cô tiếp tục rặn rặn trong nước

nước ngược vào trong

cảm giác như ngón tay xiết chặt

đầu đứa trẻ chui ra

đôi bàn tay người nữ hộ sinh

chạm vào

đứa trẻ khóc vang chân quẫy đạp trong nước

oe oe oe


nguồn nước đầu tiên đứa trẻ uống là sữa mẹ

từ bầu vú tròn

núm vú hồng hồng như nụ hoa xinh chúm chím

đứa trẻ hớp hớp

chụt chụt

nguồn nước ấy theo đứa trẻ suốt đời

cho sự lớn khôn và mạnh mẽ

như bản năng

người mẹ truyền sang


hàng ngày người đàn bà tắm cho con

vào mỗi buổi sáng

trong nước ấm 37độ


người đàn bà uống nước sau mỗi lần cho con bú

uống sữa nhiều như nước

tắm trong nước

làm tình trong nước

nước sinh ra tình yêu

che chở dịu dàng

nước cho sức sống cơ thể

làm sạch và cho sức khoẻ tốt

sự sảng khoái ngập tràn


nước thấu hiểu sự cô độc của con người

quấn quanh dịu ngọt

thoát qua những cơn khát

cơn nóng

như sự nương náu tinh thần

của cõi hiện sinh


nước là một bài thơ

của thi ca

ngập tràn

trên những bông hoa

trên những cánh đồng

những cánh rừng

trong sự ẩm ướt của giao hợp

hoan ca

trong sự bình yên tĩnh lặng

của những cơ thể chuyển động

trong đêm tối

tinh trùng xuyên qua

nước

của cơ thể người đàn bà

đón nhận

một sinh linh


nước chứa đựng bào thai

trong một chiếc túi ối

sự sống sinh sôi

cội của con người

trong nước

nước

nước


Nước xuyên qua những mạnh mạch ngầm của đất đai, của rừng, các địa lục trên trái đất. Tái sinh những ngầm ẩn bên trong.


Trong một khoảnh khắc nước như đại dương trở thành vĩnh viễn đủ đầy dâng khắp một không gian ở biển khơi, ở vùng thung lũng. Nước trở thành vẻ đẹp của thuỷ mặc trong tranh, của suối nguồn tươi mát. Nước là dòng sông của những cây cầu nối qua nhau, ở đó sinh ra những con người của triết học và nghệ thuật, của sự lãng mạn và lý trí song hành. Nước là dòng kênh trong thành phố giữa trung tâm và ngoại ô, giữa những khu công nghiệp nối những cầu cảng đi khắp năm châu.


Dù biến đổi khí hậu, băng tan ra, tuyết cạn đi, nước vẫn tồn tại, tồn tại mãi mãi. Mất nước vô cùng đáng sợ như thiếu sự sống, thiếu nguồn làm sạch thức ăn, thiếu nguồn làm sạch cơ thể, sự an toàn. Mất nước nóng cũng đáng sợ, mất đi sự ấm áp chở che vào những mùa lạnh giá.


Sự giận dữ của nước, dâng tràn khắp nơi, vùi lấp những rác rưởi, vật chất tầm thường. Sự giận dữ ấy cho con người sức mạnh nâng chính mặt đất của mình lên cao để tránh xa cái chết từ nước, như một sự chia cắt tạm thời để tiếp tục sự sống. Nước là một nghi ngờ mà con người có được từ thiên nhiên. Những hiểm hoạ ngầm ẩn đằng sau sự sống. Cần phải canh chừng không? Cứ sống với nước như tình yêu, như hàng ngày cần uống 2 lít nước, tắm gội, giặt dũ, nấu nướng, làm sạch không gian. Nước là đời thường là nghệ thuật sống của con người trong cái mềm mại duyên dáng trong lành.


Nước là người đàn bà biết sống và biết yêu chính bản thân mình, biết dành tận hiến cho kẻ khác. Ai cũng cần nước như cần tình yêu, cần sự duyên dáng đáng yêu của đàn bà để cân bằng sự sống, để hiểu ra tình yêu là gì trong cuộc đời này. Nước như thế trong ý nghĩa vĩnh hằng và hiện sinh.


Yêu nước như những nỗi nhớ kéo dài, hoài thương thương nhớ, những đớn đau im bặt, không thể sẻ chia. Như tiếc thương một bông hoa dại mất mùa, như trái cây tươi được tẩm thuốc, như ngoài khơi xa những con tàu biến mất vô danh, như kẻ bành trướng đem súng ra khơi chĩa vào đất mẹ… Đớn đau trong im lặng, trong những bất lực. Nội lực của nước ở đâu, ở đâu? Ai cũng có câu trả lời cho riêng mình.


Bảo Bình kỷ nguyên của những người mang nước