Danh Ngôn

Can đảm tinh thần là không ngại ngùng nói ra hay làm điều ta tin là đúng.

(Moral courage — not afraid to say or do what you believe to be right.)

Bernard Law Montgomery (1887-1976). “The Memoirs of Field Marshal Montgomery,” 33, 1958

Can đảm có hai loại: trước tiên, can đảm thể chất, hay can đảm khi ta đối diện với sự lâm nguy của thân xác mình; và kế đó, can đảm tinh thần, hay can đảm trước trách nhiệm, dù đấy là trước ghế phán xét của quyền lực bên ngoài, hay của quyền lực bên trong, tức lương tâm.

(Courage is of two kinds: first, physical courage, or courage in the presence of danger to the person; and next, moral courage, or courage before responsibility, whether it be before the judgment seat of external authority, or of the inner power, the conscience.)

Karl von Clausewitz (1780-1831). “On War,” 1.3, 1832, J.J. Graham dịch, 1873

Kinh nghiệm thông thường cho thấy can đảm tinh thần hiếm hoi hơn can đảm thể chất rất nhiều. Có thể có một ngàn chiến sĩ sẵn sàng xông lên trước họng đại bác, trong khi chỉ có một người dám hậu thuẫn một chính nghĩa không được đám đông ưa thích.

(Common experience shows how much rarer is moral courage than physical bravery. A thousand men will march to the mouth of the cannon where one man will dare espouse an unpopular cause.)

Clarence Darrow (1857-1938). “Resist Not Evil,” 16, 1903

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Nhận viện trợ vũ khí Tuyên giáo

Hoàng Dũng

Đừng tưởng chỉ có tàu ngầm, bom nguyên tử mới là vũ khí đáng sợ. Ta xài những thứ rẻ tiền hơn rất nhiều: “tâm công” (đánh vào lòng người). Nói như Nguyễn Trãi trong Bình Ngô đại cáo: “Ngã mưu phạt nhi tâm công, bất chiến tự khuất” (Chẳng đánh mà người chịu khuất / Ta đây mưu phạt tâm công – Ngô Tất Tố dịch).

Xưa đánh Pháp, đánh Mỹ, mạng người nhỏ xíu thì đâu có thiếu, nhưng khốn nỗi, là một nước nông nghiệp lạc hậu, chẳng lẽ dùng tay không mà mong “trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”? Đành xin Tàu viện trợ đạn to súng lớn vậy.

Nay đất nước ngày càng rối loạn, bọn dân đen không còn ngoan ngoãn như trước, nay biểu tình đòi đất, làm tổn hại túi tiền của các công ty “tình thương mến thương”, mai biểu tình đòi Trường Sa, Hoàng Sa, làm tổn hại đến uy tín và quyền lợi của nước anh em có chung biên giới với tỉnh Quảng Ninh. Mà nhân tài trong bộ máy Tuyên giáo thì quả “như lá mùa thu”, không nghĩ ra được kế sách nào. Cho nên, đành ngửa tay xin viện trợ một lần nữa: vũ khí “tâm công”, hay nói cho “hiện đại” hơn: vũ khí Tuyên giáo!

Quả thế, hàng ngày ta đều nghe đài báo, thậm chí cả nghị quyết, văn kiện của Trung ương nói đến “thế lực thù địch”. Đó là sản phẩm dịch từ “Địch đối thế lực” (敌对势力) của Tàu.

Diễn ngôn của “Người đốt lò vĩ đại” Nguyễn Phú Trọng, cũng có bóng dáng Tàu: ngày 22/1/2013, phát biểu trước Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tập Cận Bình đòi “nhốt quyền lực vào lồng chế độ” (Bả quyền lực quan tiến chế độ đích lung tử lý (把权力关进制度的笼子里, xin xem http://www.bjrd.gov.cn/yjs/yjsgzdt/201306/t20130621_117502.html), thì ngày 14/4/2016, nói chuyện với cán bộ chủ chốt của tỉnh Quảng Ninh, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cập đến chuyện “nhốt” quyền lực vào trong cơ chế, thể chế” (xem http://dantri.com.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-nhot-quyen-luc-vao-trong-co-che-de-chong-tham-nhung-20160414202008379.htm).

Đến Luật An ninh mạng Việt Nam cũng giống với luật An ninh mạng của Trung Quốc trên bảy điểm chủ chốt, khiến dễ nghĩ đó là món hàng tư tưởng được viện trợ (xin xem https://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:GsEmj2Ro3x4J:https://www.luatkhoa.org/2017/11/du-luat-ninh-mang-hang-viet-nam-made-china/+&cd=3&hl=en&ct=clnk&gl=de).

Ngay cả lực lượng 47 chuyên đấu tranh trên mạng gồm đến 10.000 người được thành lập trong quân đội cũng là học tập mô hình “Ngũ mao đảng” (Đảng 50 xu, tổ chức của các dư luận viên, xem https://thanhnien.vn/the-gioi/he-lo-bi-mat-ngu-mao-dang-705965.html)!

Tại sao một Đảng luôn luôn tuyên bố coi trọng độc lập tự chủ, mà lại chịu nhận hàng viện trợ tư tưởng như thế? Câu hỏi này thực ra không khó trả lời. Một khi đã khăng khăng bằng giữ được chủ nghĩa Cộng sản, thì mặc nhiên lãnh đạo Việt Nam đã gắn vận mệnh của đất nước với Trung Quốc. Chẳng thế mà phương châm cuối cùng trong bốn phương châm (tổng cộng 16 chữ, Thập lục tự phương châm 十六字方针) do Hồ Cẩm Đào đề xướng và được Việt Nam vui mừng chấp nhận, lại chẳng khẳng định hai nước có chung một vận mệnh (vận mệnh tương quan), đó sao? Cộng sản Trung Quốc đi đời thì Đảng Cộng sản Việt Nam làm sao đứng vững? Cho nên, việc nhận viện trợ vũ khí tư tưởng từ Đảng “bạn” là không thể tránh được!

Thoát Trung ư? Làm sao nổi!

H. D.

Tác giả gửi BVN.