Danh Ngôn

Tôi coi như một sự phỉ báng khi có ai đó nói rằng người ta không được chống lại quyền uy: không có một tôn giáo lớn nào và không có một tự do cao quí nào mà không chống lại quyền uy, vào buổi đầu.

(I hold it blasphemy to say that a man ought not to fight against authority: there is no great religion and no great freedom that has not done it, in the beginning.)

George Eliot (1819-1880). “Felix Holt, the Radical,” 1866

Trọng lượng của quyền uy tuỳ thuộc vào uy tín của nhà cầm quyền.

(Weight of authority varies with the prestige of the authorities.)

Harold D. Lasswell (1902-1978) and Abraham Kaplan (1918-1993). “Power and Society: A Framework for Political Inquiry,” 6.5, 1950

Người nào chịu khuất phục trước bạo lực thì sẽ bị hạ phẩm giá do sự tòng phục của mình, nhưng khi y tuân theo quyền hành mà y công nhận ở một người đồng loại thì phần nào y đã vươn cao hơn người ra lệnh.

(The man who submits to violence is debased by his compliance; but when he submits to that right of authority which he acknowledges in a fellow creature, he rises in some measure above the person who gives the command.)

Alexis de Tocqueville (1805-1859). “Democracy in America,” 1.14, 1835, do Henry Reeve và Francis Bowen dịch, 1862.

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chuyện gì sẽ xảy ra sau 99 năm

Lê Công Tư


Cứ theo cách tính của đa phần nhân loại thì 25 năm là một thế hệ, đó là khoảng thời gian vừa đủ để một người trưởng thành, sanh con, đẻ cái, hình thành thế hệ thứ hai và cứ thế tiếptục. Điều này cũng có nghĩa là với một trăm năm sẽ hình thành được bốn thế hệ. Chín mươi chín năm hay một trăm năm thì cũng như nhau. Đó là một khoảng thời gian dư thừa để biến lịch sử một dân tộc chìm khuất trong bụi đỏ.

Hãy thử giả định rằng ba cái đặc khu kinh tế đó được người dân tộc trên Tây Nguyên hay người Lào thuê mướn để chăn thả gia súc thì 99 năm sau mọi thứ gần như vẫn còn y nguyên trừ một vài cánh đồng cỏ bị trâu bò gặm nhấm. Người ta có thể tin được điều này từ cái bản chất hiền hòa, mộc mạc của những con người này, của những dân tộc này.

Cũng không phải vô cớ khi cả cái dân tộc này đang nhất quyết cho rằng Trung Quốc sẽ thuê mướn các đặc khu, cho dù giấy trắng mực đen thì chuyện đó vẫn chưa xác định, bởi không ai lạ gì với cái vết dầu đang loang ra từng ngày với tất cả những tham tàn của ông anh ở phương Bắc. Kinh nghiệm 4000 năm của đất nước này với ông anh đó đã quá đủ để nhìn ra cái thảm kịch của Việt Nam là nằm cạnh Trung Quốc.

Tệ hại hơn thế nữa là sự lệ thuộc, mà chỉ có thể so sánh sự lệ thuộc này như một nỗi ô nhục mà giới cầm quyền Việt Nam đang vướng phải như một thứ đàn em tật nguyền, lê lết một cách thảm hại vì nghèo đói, vì túng bần, vì nợ nần ngập đầu ngập cổ. Rất dễ khiến người dân có cảm tưởng chánh quyền đang bán dần đất để trả nợ.

Từ nhỏ đến giờ tôi sống qua ba thời kỳ, lúc còn nhỏ dưới thời ông Diệm, lớn lên một chút là dưới thời ông Thiệu, từ năm 1975 là sống với chế độ Cộng sản. Khách quan mà nói chưa có một cái chế độ nào mà người dân lại cơ cực cho bằng cái chế độ này, cho dù từ đó đến nay đất nước được hưởng thanh bình, không hề có tiếng súng. Chưa có cái thời nào mà người buôn thúng, bán bưng lại nhiều cho bằng cái thời này, và cũng chưa có một cái thời nào mà trẻ con lại đi bán vé số nhiều cho bằng cái thời này. Không ai mà không nhận ra đây chỉ là kết quả tất nhiên của một đường lối cai trị tăm tối, u mê, tiếng nói trung thực của người dân bị gạt ra ngoài lề, những quyền lợi chính đáng của họ thường xuyên bị phủ nhận.

Gần như không ai không nhận ra là để có thể lãnh đạo một đất nước thì trước hết là phải có một tầm nhìn bao quát, xa, rộng, một viễn kiến, có khả năng tiên liệu cái gì sẽ xảy ra từ một nụ mầm vừa mới nhú. Cái khả năng này thì gần như giới lãnh đạo Việt Nam không có, bởi nếu có thì đất nước không thảm thương đến như thế này. Bởi không có nên chịu khó nhìn sang nước bạn Campuchia một chút.

Năm 2008 Tập đoàn phát triển liên hiệp Thiên Tân của Trung Quốc được Campuchia cho thuê Thành phố Koh Kong làm đặc khu kinh tế trong vòng 99 năm. Và sau khi thuê xong thì Trung Quốc đã biến Koh Kong trở thành một khu định cư của người Tàu, nói cách khác người Tàu đã có được một thành phố Tàu trên đất nước Campuchia. Vẫn chưa ngừng ở đó. Gần như không ai mà không nhìn ra Koh Kong đã trở thành một căn cứ chiến lược của Tàu được thuê mướn với một giá rẻ mạt.

Hãy thử hình dung với một khoảng thời gian 99 năm, thì ngay cả một con gà ở Koh Kong cũng mổ thóc theo cái kiểu của con gà Tàu, chó sủa cũng mang âm hưởng Tàu, bởi cả cái thế giới này không ai còn lạ gì cái khả năng đồng hóa của người Tàu. Còn nhìn từ góc nhìn của chiến lược quân sự, với Kok Kong thì Thái Lan với miền Nam Việt Nam đều nằm trong tầm đại bác của Trung Quốc. Và cái điều cay đắng là người dân Campuchia không được hưởng bất kỳ một thứ lợi lộc nào từcái đặc khu Koh Kong này. Nó sinh hoạt kín bưng như một thực thể độc lập chẳng có dính dáng gì với Campuchia cả, nếu có chăng thi chỉ dính dáng với mẫu quốc ở phương Bắc, nhận chỉ thị từ phương Bắc, xúc tiến những đường lối từ sự lãnh đạo của Bắc Kinh.

Hãy giả định rằng ba cái đặc khu kinh tế của Việt Nam được cho Trung Quốc thuê với thời hạn 99 năm thì nó không phải là một tai họa, mà là một đại họa. Những người đặt bút ký hôm nay đến lúc đó đã ra tro, ra bụi, chỉ có cái hệ quả của những chữ ký là còn nguyên vẹn đó – một thứ hệ quả chó chết nhất mà đất nước phải chịu đựng.

Đà Lạt, 7-6-2018