Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Tạ Anh Thư

NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA NGƯỜI ĐÀN  BÀ KHÁC

Sáng nay trong công viên
Người đàn ông của một người đàn bà khác
Tìm chỗ cho cô ấy ngồi.

Chiếc ghế lẻ loi
Cây bàng lẻ loi
Chỉ duy nhất họ có đôi.

Người đàn ông không nói gì
Người đàn bà cũng lặng im
Còn sót lại một ít bóng đêm
Trong mắt họ.

Người đàn ông của một người đàn bà khác
Nắm tay cô
Đợi chờ một cái xiết tay đáp lại
Mà cô thì nhìn đâu mãi.

Người đàn ông của người đàn bà khác
Giữ một cành hoa
Hững hờ
Cô ấy chẳng nhận ra.

3/2018


SÀI GÒN TA TÌM EM

Sài Gòn ta tìm em
giữa những trùng vây ánh đèn
ngã tư đường, giọng rao quen
cô gái điếm buồn đêm nay không tiền
hát một bài bolero cũ.

Sài Gòn ta tìm em
những gương mặt người tứ xứ
chẳng cần biết tên
thương nhau giọng cười hồn nhiên
anh ba anh tư chị bảy.

Sài Gòn có em đâu đây
em đạp xe qua nhà thờ
câu kinh chiều trôi như giấc mơ
cơn mưa tháng tư bất ngờ
nước mắt lăn trên bao khuôn mặt tượng.

Sài Gòn em ta nhớ
ga Hoà Hưng những con tàu trở về
từ khắp các miền quê
mang theo những cơn mê
phố phường áo màu lộng lẫy.

Em ở đâu
những ngày hè nắng như lửa cháy
gã xích lô đốt thêm một điếu thuốc
khói bay lên trời
Sài Gòn buồn như tôi.

04/2018

MÌNH CÓ THỂ TRAO NHAU ĐIỀU GÌ

Mình có thể trao nhau điều gì
Một đêm tháng Tư
Trước khi cơn mưa rơi xuống
Những thanh âm thành phố bốc hơi trên đường
Như một lớp sương
Ồn ào huyên náo
Đại lộ khoác áo phù hoa
Đón những dòng người qua.

Bàn tay anh hôm ấy
Có vị của con tàu
Em thấy lấp lánh những ngọn sóng
Đằng sau đôi mắt nâu
Nhìn em mà nhìn đi đâu.

Không sao cả
Em để những điều nghi ngại lại trên môi
Rửa trôi nó bằng nụ hôn anh
Dỗ dành linh cảm.

Mình có thể trao nhau điều gì
Em bỏ mặc những nghĩ suy
Trôi vào một vũng nước bạc trên vỉa hè
Khoác tay anh như thường lệ.

Những ngọn sóng sẽ trở lại
Những cơn mơ sẽ trở lại
Những bất an
Dịu dàng
Ân cần
Sẽ trở lại
Mỗi lần là một ngày mai
Khi nào ta còn là một hình hài.

Mình có thể trao nhau điều gì
Thôi hay là yêu nhau đi.

04/2018