Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Những câu thơ đáng trích dẫn của Trần Dần

Trần Dần là nhà văn phản kháng trong Phong trào Nhân văn Giai phẩm tại Miền Bắc giữa những năm 1950. Những câu sau đây phản ánh ý thức về sứ mệnh văn nghệ và vai trò chứng nhân của nhà văn. Văn Việt xin phỏng dịch ra tiếng Anh để chia sẻ với bạn đọc nước ngoài.

...

Chúng ta đi – như quả đất khổng lồ

Hiền hậu lắm – nhưng mà quả quyết... 

(Nhất định thắng)

We shall move like Giant Earth

In a gentle and yet determined manner.

Hôm nay

Những vần thơ tôi viết

Đã giống lưỡi lê: đâm

Giống viên đạn: xé

Giống bão mưa: gào

Giống tình yêu: thắm

(Nhất định thắng)

The verses I write today are already like

the bayonet that pierces,

the bullet that tears,

the storm that roars,

and the love that deepens.

Tôi vẫn nâng chiếc đầu lâu

                     nặng nề sáng tạo

như nâng một viễn vọng đài

trên cuộc sống hàng ngày

                     nhí nhách

Tôi vẫn cháy

          ngọn hải đăng con mắt

ở trong biển sống

                  từng đêm.

Tôi vẫn đóng những câu thơ

                     như người thợ

                                 đóng tàu,

chở khách

         đi về phía trước.

(Hãy đi mãi)

I keep raising my skull

laden with creativity

as if raising a telescope

above the daily grinds of life,

and I keep burning my lighthouse-eyes

on the sea of life every night,

and I keep building verses

like shipyard workers building ships

that carry passengers forward.

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót

Tôi bước đi

Không thấy phố

       không thấy nhà

Chỉ thấy mưa sa

trên màu cờ đỏ.

Those days were filled with sorrows and griefs,

And I was walking unconscious of streets and houses,

only seeing

the rain falling on the red flag.

Nhưng hôm nay

        tôi bỗng cúi đầu

Thơ nó đi đâu?

Sao những vần thơ

Chúng không chuyển, không xoay trời đất

Sao chúng không chắp được cả cõi bờ?

Non nước sụt sùi mưa

Tôi muốn bỏ thơ

Làm việc khác

Nhưng hôm nay tôi mê mải giữa trời mưa

Chút tài mọn

       tôi làm thơ chính trị

(Nhất định thắng)

But today I’ve suddenly succumbed to bowing my head,

Where could poetry lead you?

Why can’t poems move and shake Earth and Heaven,

Why can’t they patch up the country?

The nation is sobbing in the rain,

And I wish I could give up poetry

To do something else.

Feeling lost under today’s rainy sky, nevertheless,

I am left with nothing but a modest skill,

Writing political poetry.

Tôi khóc những chân trời không có người bay

Lại khóc những người bay không có chân trời

Tôi khóc những chân trời - bụi đỏ

Ở đó: vắng người

Không có người biết khóc – các chân mây

(Thơ Mini - 1988-1989)

I cry out loud for the horizons unvisited by fliers

And more so for the fliers who have found no horizons.


I cry out loud for the horizons fraught with red dirt

But devoid of humans, those who can cry for the horizon’s clouds.

(Minute Poems — 1988-1989)