Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Rèm cửa sổ mùa đông

Trịnh Y Thư

clip_image002

Tranh Nguyên Khai

*



Rèm cửa sổ suốt mùa đông không mở
cho tôi nằm ngắm nhìn em trang điểm
     trước tấm gương tròn
     trong gương
     đôi vú màu hồng
     che giấu nét tàn phai
     dưới làn da bụng
     buồng trứng rỗng ruột
     vẫn thao thức chờ.


Em đã quên từ lâu những cơn gió chướng
luẩn quẩn trốn tìm trong nhịp điệu thời gian
     khoảnh khắc phù du
     buốt tràn lên cung bậc.

Trái tim em không đủ chỗ cho kỉ niệm
mọi giác quan tê dại khi ánh tinh quang của
     lòng hoài niệm
     bỗng trở nên tối mù
     vây bọc xác thân chỉ còn lại
     những lời giăng giối.

Tôi không đủ sức đào thoát khỏi định mệnh
     dù từ một địa điểm đầu thai
     dù thành phố đêm nay đi ngủ sớm
     ánh tinh cầu lịm tắt nơi nao
     vòng đầu cũng là vòng cuối.

Những trầm tích thu đông tơ trời áo mỏng
     bên trong ngôi nhà Eros
     tôi âm thầm cất giấu
     chén đắng nào biết của ai
     dẫu giọt khuya lãng đãng
     vẫn canh cánh một đóa hoa tàn.

Leo lét đốm lửa tia mắt nâu đêm thảng thốt
khó nhọc lục tìm trong kí ức bộn bề
     những mảnh vỡ tội tình
     mớ hành trang bụi bặm
     lẽo đẽo đi về
     như thất lạc bến mê.

Sống chỉ một lần tôi không làm gì cho kiếp này
     hay những kiếp sau
     chợt đến chợt đi
     như trận mưa tháng chín
     đổ ào xuống con phố tao tác
     mà chẳng gợi cảm xúc gì
     gieo neo khoảng chân không
     cõi sinh hiện lặng thinh ghê rợn.

Không nhớ bờ vực thiêng như một mưu toan âm ác
từ tốn tách cà phê buổi sáng hay vội vã bữa cơm chiều
     khoan hòa với giấc ngủ
     mặc tưởng một vầng trăng
     chỉ để mặc cả với bóng đêm
     về những điều không có thật.

Không biết bao nhiêu lần tôi nghe khúc nhạc ấy
như thể cả cuộc đời chỉ có một chiều đi
     gióng giả hồi chuông
     tiềm thức không ngừng khua động
     có lẽ từ tiền kiếp xa xăm
     mà tôi vẫn oan ương chìm đắm
     trong vòng tròn mệnh một đăm đăm.

Em cứ để yên bức rèm cửa sổ suốt mùa đông
tôi sợ ánh sáng đánh tan ảo giác cuối ngày
     tô son môi
     vuốt mái tóc
     kẻ hàng lông mày cong cong
     nhìn lại lần cuối
     trong gương bộ áo đẹp
     làm một điệu bộ duyên dáng
     rồi mỉm cười với chính mình
     em ạ lúc bước ra khỏi phòng
     em đừng quên khép cửa.