Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Gia Long

FB Osin Huy Đức

clip_image004

Cơ nghiệp của các Chúa mất vào tay nhà Tây sơn khi Nguyễn Ánh mới 13 tuổi; 27 năm nuôi chí lớn, nếm mật nằm gai, vào sinh ra tử, mới thâu tóm được giang san, thiết lập cho nhà Nguyễn hẳn một vương triều. 200 năm sau, lịch sử - được viết bởi những người giương cao ngọn cờ chống ngoại xâm - vẫn không đặt ông ngang hàng với các bậc sáng lập ra các triều đại khác. Nhưng, các sử nô không bao giờ đủ khả năng giết chết những nhân vật vĩ đại cho dù họ có bị sỉ vả suốt trăm năm.

Nhân viếng lăng đức Gia Long, xin công bố một tài liệu của Ngân hàng Thế giới có thể sẽ làm rất nhiều người ngạc nhiên: 1820, mức thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tương đương Trung Quốc và chỉ thấp hơn một chút so với mức trung bình của thế giới. 1820 là năm Gia Long băng hà và nên nhớ rằng, ông chỉ trị vì có 18 năm mà đó là 18 năm hòa bình ngắn ngủi sau 27 năm "da thịt tàn nhau vạ trong tường vách" và cả vạ ngoại xâm. Và, theo WB, cho tới ngày nay Việt Nam chưa từng vượt qua vị trí mà cha ông ta đã đạt được vào năm 1820 (trong tương quan chung).

Trong các lăng tẩm của nhà Nguyễn, tôi ấn tượng nhất là Lăng Thiên Thọ, nơi đức Gia Long được đặt nằm bên cạnh người vợ đã đồng cam cộng khổ với mình, Thừa Thiên Cao Hoàng Hậu Tống Thị Lan. Lăng nằm ở làng Định Môn, huyện Hương Trà, cách Huế chưa tới 20km nhưng chỉ mới có đường xe hơi vào vài tháng nay. Có lẽ nhờ thế mà nơi đây vẫn giữ được sự tôn nghiêm hoang sơ giữa núi non hùng vĩ.

PS, Trích Báo cáo Vietnam 2035, của Ngân hàng Thế Giới (WB):

Con đường phát triển của bản thân Việt Nam phản ánh cả những sự chuyển đổi trên toàn cầu như mô tả ở trên, cũng như những thay đổi bên trong. Tương tự như Trung Quốc, năm 1820 tỷ trọng của Việt Nam trong GDP thế giới thấp hơn một chút so với tỷ trọng của Việt Nam trong dân số thế giới (Hình 2.14). Nói cách khác, mức thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam và Trung Quốc lúc đó chỉ thấp hơn một chút so với mức trung bình của thế giới. Vào năm 1820, Việt Nam là nền kinh tế lớn thứ năm trong khu vực về dân số và sức mạnh kinh tế, lớn hơn Phi-lip-pin và Miến Điện (nay là Mi-an-ma) cộng lại, và lớn hơn Thái Lan một phần ba.

Sau đó bắt đầu một thời kỳ dài trên 150 năm Việt Nam suy giảm kinh tế. Với tốc độ tăng trưởng khoảng 0,4% một năm, GDP bình quân đầu người của Việt Nam chỉ tăng được gần 80% trong giai đoạn 1820 - 1960. Một nửa của mức tăng trưởng hạn chế đó lại còn bị xói mòn bởi sự tàn phá của chiến tranh trong 15 năm tiếp theo. Tuy nhiên, tăng trưởng chậm của bản thân Việt Nam không phải là lý do duy nhất (hay thậm chí là lý do chính) cho sự suy giảm vị trí tương đối của đất nước. Nền kinh tế thế giới, như đã đề cập ở trên, mở rộng với tốc độ chưa từng có, làm gia tăng khoảng cách giữa thế giới với Việt Nam (và Trung Quốc). Việt Nam từ giữa những năm 1990 (và Trung Quốc từ cuối những năm 1970) đã thu hẹp khoảng cách này khá nhanh chóng. Trung Quốc đã vượt vị thế so sánh của mình hồi năm 1820. Với tốc độ tăng trưởng hiện tại, Việt Nam cũng có thể làm được điều đó vào năm 2035.

clip_image002


Nguồn: https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/1412884518746725