Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Ngô Bảo Châu

FB Tran Nam Dung

Tôi muốn viết đôi điều về người đồng nghiệp tài năng và dũng cảm của tôi.

Nhưng không phải về bổ đề cơ bản, về giải thưởng Fields, hay về việc anh vừa được bầu làm viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Pháp.

Tôi muốn viết về những điều ít người biết hơn.

Như chúng ta đã biết, năm 2010, sau sự kiện NBC được giải thưởng Fields, chương trình trọng điểm quốc gia phát triển toán học giai đoạn 2010-2020 đã được phê duyệt. Sau một vài năm đầu còn khó khăn và chậm chạp, đến nay các hoạt động của chương trình đã được triển khai và hoạt động hiệu quả.

Ở cấp độ cao, chương trình tạo điều kiện cho các nhà toán học đến làm việc tại Viện toán cao cấp, tổ chức seminar, workshop, hội nghị. Rất nhiều bài báo, công trình khoa học đã được các nhóm nghiên cứu hoàn thành trong giai đoạn làm việc ở VIASM.

Ở cấp độ đại chúng, các bài giảng đại chúng, các ngày Hội toán mở đã giúp các học sinh, sinh viên, phụ huynh hiểu về toán, ứng dụng toán hơn.

Các trường hè dành cho giáo viên, sinh viên, học sinh được tổ chức ngày càng tốt đem lại hiệu quả rõ rệt. Học bổng của chương trình dành cho học sinh, sinh viên cũng đã giúp các em học sinh có thêm điều kiện để theo đuổi đam mê.

Dưới sự lãnh đạo của Ngô Bảo Châu và GS Nguyễn Hữu Dư (nhiệm kỳ trước là GS Lê Tuấn Hoa) cùng TS Nguyễn Thị Lê Hương, các cán bộ VIASM tuy có quân số rất khiêm tốn đã làm việc rất tốt để quản lý hiệu quả các hoạt động, không lãng phí, không phô trương.

Dù rất bận rộn, Ngô Bảo Châu còn quan tâm đến nhiều vấn đề khác liên quan đến giáo dục. Anh tham gia nhóm tư vấn về giáo dục đại học, anh cùng các bạn lập trang web Học thế nào, anh ủng hộ chương trình "Cơm có thịt" của Trần Đăng Tuấn, "Sách hoá nông thôn" của Thạch. Anh ủng hộ tạp chí online Epsilon và bây giờ dùng tiền thưởng giải thưởng của mình để khởi động cho Tạp chí Pi. Biệt thự mà chủ tịch tập đoàn Tuần Châu tặng anh cũng biến thành điểm đến của các em nhỏ vùng cao, của đội tuyển IMO Vietnam, của các thầy cô giáo về dự tập huấn, của các hội thảo khoa học.

Châu là một người dũng cảm, dám đương đầu. Không dũng cảm sao được khi anh dám bỏ ra 2 năm chỉ để "phát biểu lại cho chính xác về bổ đề cơ bản". Chỉ phát biểu 1 bài toán mà mất 2 năm, người yếu bóng vía chắc chắn phải chạy tìm việc dễ hơn.

Châu là một người chín chắn, sâu sắc. Anh nói chuyện rất chậm rãi, cứ như vừa nói vừa nghĩ vậy. Có phóng viên kể với tôi, "có lần em đã phải neo bài chờ anh ấy chọn chỉ 1 chữ trong bài viết".

Châu là một người có bản lĩnh. Thực sự là người nổi tiếng, anh chịu rất nhiều sức ép, rất nhiều áp lực. Người ủng hộ nhiều mà người không thích cũng lắm.

Nhưng Châu đã không chọn con đường dễ dàng, bằng phẳng.

Châu cũng không phát biểu, góp ý cho có, cho đẹp lòng người nghe.

Người thẳng thắn như vậy luôn giúp ích.

Chỉ là ta có sẵn sàng nghe hay không?

Tôi thích câu nói của Voltaire "Tôi không đồng ý với anh, nhưng tôi sẵn sàng chết vì quyền được nói của anh".

Hãy dũng cảm nghe lời phản biện.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và trong nhà

https://www.facebook.com/tran.namdung/posts/1628797237144793