Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nguyễn Man Nhiên


Tranh Nguyễn Man Nhiên


thi sĩ là nòi thấu thị

 

trong đám cỏ cao ngang thắt lưng

những con bò buồn ngủ

tôi phóng sinh thơ

 

bầy chữ có cánh

thấp thoáng lên trời

giấy linh hồn gấp

 

 

đi lạc

 

nếu có một thiên đường

ở khoảng cách năm ánh sáng

 

một thiên thần trong hình dạng con người

cắt từ tấm thiệp giáng sinh

 

rơi xuống đất như một ngôi sao băng

cổ họng đầy nước mắt

 

cái miệng phát sáng của hắn vẽ một dấu trong đêm

không ai nhìn thấy tôi trong gió trắng!

 

 

ngựa tế

 

tôi tiếc thu ngày còn trẻ

một chuyến tàu than men theo phố

 

thấy mình ở lối vào cửa đền

mắt nhắm như đang cầu nguyện

 

đầu cúi, những con ngựa đá khổng lồ

đứng nghe gió rao giảng tự do

 

đôi cánh tôi thổi trắng buổi sa mù

những bình minh đục tràn ống khói

 

 

đặt tên cho bầu trời

 

tôi yêu mưa. tôi thích mùi của mưa, thậm chí như một đứa trẻ

ngâm chân vào máng xối

khi trời mưa tôi bị lạc

 

tôi đang ở trong khinh khí cầu lơ lửng trên mặt đất

tôi có thể chạm vào mặt trăng

bên dưới là đường phố, được lát với những ý tưởng

 

và trên không một máy bay
nhấp nháy như mắt con nai bắt sáng

 

thành phố như cuốn sách mở

nếu bạn tìm thấy một điều gì đó, hãy nhặt nó lên

ném nó vào không khí và cho nó một cuộc sống

 

và khi tôi nhảy ra khỏi cửa sổ như con mèo mất trong đêm

tôi nhìn thấy bầu trời và các ngôi sao ở xa

bóng của khu vườn nơi những con chim ngủ

 

 

bài thơ là hòn đảo sắp được sinh ra

 

gầm lên phía sau tôi

pháo đài đá trắng thời trung cổ
biển nuốt khuôn mặt sưng húp

của những vỏ ốc đánh bóng với bọt thời gian

những tháp canh buồn tẻ

mắc kẹt trong đống tàn tích khai quật

sự giải thoát mơ hồ như cái bóng giật mình

lũ mực ống đâm vào lưới

 

dưới bùn và cát lún

tôi lặn cùng đàn cá bơn

ngụy trang như chú hề trong rạp xiếc

bơi theo những đám rong nổi loạn

những cơn sóng chạy đuổi ảo ảnh

từ hơi thở gấp gáp của con tàu đắm

bài thơ là hòn đảo sắp được sinh ra

nằm phơi nắng giữa bầy sư tử biển

 

 

bài thơ văn xuôi

ngày của ánh sáng và những
con bò chăn thả
rống to như dàn hợp xướng
trên bãi cỏ và lối mòn xa xôi
những vòm cây huyền bí
lưu lại bóng ma của mặt trời
tôi thấy con mồi nhảy qua tán lá
đám mây cuộn trên sông
chứa một mảnh vĩnh hằng
bầy chim cất giấu trong thân gỗ
các nốt cao chói tai rền rĩ
màu sắc tôi đánh thức đất mới đẻ
run rẩy bên đống cỏ khô
sinh vật lưng nâu ướt đẫm
thế giới vô hình tiết lộ giới tính bí mật của hắn
bài thơ văn xuôi
cải trang thành một kẻ lang thang cùng gió

 

 

mùi người

 

một tách trà

trong cái lạnh cao cả của núi

 

ta như sinh vật đóng cửa

tự sát dưới lớp băng dày

 

ánh sáng nơi nào đó trương ra
và mùi treo ngay ngoài cổng

 

thời gian là trò chơi trốn tìm

giữa các bụi cây thấp giữ bí mật

 

không có gì ngoài những câu thơ rơi vào thinh không

có lẽ đầy khoảng trắng

 

 

những chai brandy có mùi nhà bếp

 

hãy ghim chúng vào tường
những lọn tóc tối tăm
trong ngôi nhà cũ để lại hồi tưởng
mùa đông với cơn gió bấc mơ về nhà
vòng hoa treo trên cánh cửa
lang thang khắp các tầng
như con ngựa sải bước mê sảng
một nơi chốn thân mật, không có ranh giới
chỉ có kỉ niệm già trước tôi
tại bàn đầy những vắng mặt
hơi thở em một tiếng còi mềm
đọc cho tôi nghe mỗi đêm
trăng lưỡi liềm xanh xao
và những chai brandy có mùi nhà bếp

 

 

retro

 

buổi chiều lười biếng trên chiếc ghế dài

ngày đi theo những mặt tiền màu xám

gác chuông nhẹ nhàng boong giờ muộn
tôi cải trang thành một khổ thơ tình

 

bờ cỏ ướt dưới ánh đèn mùa đông
con đường quanh co những vết mưa bầm tím

tôi điền vào giữa mình và người lạ đi qua

khoảng trống hoác bài văn xuôi tẻ nhạt

 

bầu trời mãi bỏ đi, hướng gió giả vờ

con bồ nông trong mũ bơi huýt sáo

những chiếc lông chim chầm chậm xoay vòng

giấc mơ bị sờn của tôi mắc kẹt trong cát lún

 

như người đàn ông xa nhà đã lâu

mỗi bữa ăn của ngày bỏ lỡ

tôi đã mất một mùa đông trong bộ nhớ cứng đầu

và gió giữa những cây mùng quân, bò như con rắn chậm...

 

 

linh thị

 

tôi, một bóng ma mắc chứng tự kỷ

thức dậy từ đáy biển sâu

bên dưới bầu trời rắn cắn

những đêm tôi giấu trong màu xám
mắt trắng câm

miệng núi lửa

 

ngày nóng

yên tĩnh

khó thở

 

mặt trời nuốt tôi

trong cái họng khổng lồ hoang dã

tiếng kêu tôi lớn lên như bụi nấm hoang

không chịu chết

 

 

đặc sản

 

trên chiếc đĩa men lam đỏm dáng

những con dế của tuổi thơ tôi

ngay đơ

giòn rụm

 

vẻ hả hê của lũ ruồi

đang trượt pa-tanh trên cặp môi bóng nhẫy

 

những bờ ao ẩm ướt là tất cả ký ức tôi

người con gái ngồi khép đùi như bụi gai mắc cở

 

thời buổi này đến cả quá khứ cũng đóng chai

mời em nỗi buồn bật nắp

 

hy vọng tôi bẹp dúm như con gián dưới đế giày

tìm đâu một vé đi tuổi thơ *

trong phòng vệ sinh lúc ba giờ sáng

 

* thơ Robert Rojdesvenky

 

 

mỗi ngày ám ảnh tôi như một trang trắng

 

mỗi ngày ám ảnh tôi như một trang trắng

trong đống hóa đơn quá hạn

tôi ăn một ngã ba đường cụt mùa đông

mùi chiến tranh cám dỗ

 

tôi thấy linh hồn tôi chạy dọc theo các bức tường

giống như con mèo mệt mỏi

linh hồn lặng lẽ đi qua cánh đồng trống

một đường ray xuyên thủng những nếp gấp của giấc mơ

 

nơi những con ma đúc bằng sáp ong
giọng nói tỏa sáng màu kính lạnh

 

 

trong bóng tối chúng tôi là thân rễ

 

trong bóng tối chúng tôi là thân rễ

ngực trần mặt trăng trên biển

những người sống sót rách rưới
như cánh buồm của con tàu sẽ giải cứu họ

giữa đám vây cá đông lạnh thở khò khè
tôi đoán linh hồn có lối thoát bí mật

 

sóng xô dạt lên cồn bài hát cổ xưa

lịch sử được kể lại bởi làn gió nhiệt đới

những hải trình lăn trên lưỡi chúng ta

thủy triều trong ngôi mộ

 

 

cuộc phục kích của những con chó mõm đen

 

nở ra từ dung nham

như loài chim tiền sử

bị giam cầm bên vách đá thấp đầy rêu

vẽ lại hình dáng trên mặt nước

một hòn đảo nằm cô độc

biển chạm xuống và nâng lên

trong chiếc ô đen mưa ướt đẫm

 

đêm tiếp theo của ký ức

các cổ phiếu rực rỡ đã được bán

dưới tiếng rít của tua-bin

những ngọn hải đăng bị chặt đầu

những cái lưỡi khiêu vũ trên bàn rượu vấy bẩn

nếm vị ngọt cuộc sống lên men

từ đức tin chảy máu

 

hãy khóc và tru lên

trước một bức tường huyên náo

máu của các thiên thần bốc cháy

khi bóng cây đồng lõa mặt trời
bãi cọc đắm trên hố bùn lầy lội

ta là nhánh rong mọc cô đơn

bốc mùi những con rùa đã chết

 

 

mùa ám

 

một con ma cười

ngủ ở ngoại ô chó sủa

tôi lấy tôi ra khỏi lồng ngực rũ

 

hãy để kền kền ăn tôi

loài thú gục ngã trên đồng cỏ

trong tiếng thổn thức của các chòm sao
những cây ô-liu che mặt

 

và các thiên thần mạnh mẽ

với kiểu tóc như ngọn lửa

bày tình yêu và cái chết lên đĩa bánh

cầu nguyện trong ngày lễ vượt qua

 

tôi rùng mình trước ánh lạnh một chân trời vuốt nhọn

mùa xuân là cái bóng lờ mờ của ốc đảo xa xôi

tiếng ngựa hí bên bờ biển ướt

 

 

giữa trùng vây

 

họ cấm tàng trữ thơ

vì thơ là một tôn giáo

tôi cất thơ

như loài nấm hương mọc sâu dưới lòng đất

như bộ lạc giữ bí mật các phép thuật

bạn đọc tôi, như tôi đọc cho bạn

số phận của chúng ta

của tình yêu chết

con đường đến đây

chiều dài máu qua tĩnh mạch đất đai

nhún nhảy những thân cây rỗng

mỗi hơi thở thoát khỏi nơi tối tăm

bằng cách tàng hình

những gốc rễ mạnh như một lời nguyền

thò ra, há hốc

 

trên ngọn đồi chó hoang

họ khai quật kho báu của bọn cướp biển

thơ sẽ mọc lên lần nữa

lông rậm đen trong đá phiến xám

cái chết và sự phục sinh

như một mật mã, một hành lang

trong bóng tối thẳng đứng

những gã đội mũ trùm đầu

và đám côn đồ đường phố

những kẻ bắt nạt vô danh

những ngôi sao mờ rắc rối

cúi xuống đếm số phận

bên dưới sự im lặng của bầu trời không mây

nơi những chậu thuốc ướt đượm với đống củi và ánh đèn dầu

những con giun đất làm tôi bình phục