Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Liều

Truyện cực ngắn Phùng Thành Chủng

Cực ngắn nhưng vẫn gợi liên tưởng tới nhiều chuyện đang xảy ra chung quanh chúng ta, trong cuộc sống đời thường.

Rất “đời thường”.

Văn Việt


Trà không dư, tửu chẳng hậu. Mới vài vại bia, Lý và Sự đã người qua kẻ lại cùng nhau chém gió.

Lý: "Mấy hôm nay, tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về ý tứ của câu tục ngữ "Bán trời không văn tự...".

Sự: "Thì có gì mà phải ngẫm với nghĩ! Chẳng qua là để nói về những thằng liều!".

Lý: "Nhưng liều thế là liều khôn!".

Sự cười: "Đã liều lại còn liều khôn!".

Lý: "Này nhé! Thứ nhất, trời thuộc "sở hữu toàn dân" chứ không phải sở hữu của thằng bán. Thứ hai, tuy thuộc "sở hữu toàn dân" nhưng vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh. Lại nữa, nếu nói về tâm linh thì trời thuộc phạm trù "văn hóa phi vật thể". Vậy mà nó đem bán cái "sở hữu toàn dân", cái "vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh" thuộc văn hóa phi vật thể, chẳng văn tự, văn khế gì ráo trọi (bởi có văn tự thì khi bị phát hiện hoặc có người tố cáo sẽ can tội lừa đảo). Nghĩa là bán cái không phải của mình, rủng rỉnh có tiền bỏ túi mà lại yên tâm ở ngoài vòng pháp luật! Vậy mà, ai cũng cho như vậy là liều, nhưng theo tôi như thế là khôn! Mà đã khôn thì không thể gọi là liều!".

Sự ngẩn ra: "Vậy như thế nào mới gọi là liều?”.

Lý: "Cho nên ẩn ý của câu tục ngữ "Bán trời không văn tự" là không để chỉ thằng bán mà phải nói thằng mua mới đáng gọi là liều!".