Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Liều

Truyện cực ngắn Phùng Thành Chủng

Cực ngắn nhưng vẫn gợi liên tưởng tới nhiều chuyện đang xảy ra chung quanh chúng ta, trong cuộc sống đời thường.

Rất “đời thường”.

Văn Việt


Trà không dư, tửu chẳng hậu. Mới vài vại bia, Lý và Sự đã người qua kẻ lại cùng nhau chém gió.

Lý: "Mấy hôm nay, tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về ý tứ của câu tục ngữ "Bán trời không văn tự...".

Sự: "Thì có gì mà phải ngẫm với nghĩ! Chẳng qua là để nói về những thằng liều!".

Lý: "Nhưng liều thế là liều khôn!".

Sự cười: "Đã liều lại còn liều khôn!".

Lý: "Này nhé! Thứ nhất, trời thuộc "sở hữu toàn dân" chứ không phải sở hữu của thằng bán. Thứ hai, tuy thuộc "sở hữu toàn dân" nhưng vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh. Lại nữa, nếu nói về tâm linh thì trời thuộc phạm trù "văn hóa phi vật thể". Vậy mà nó đem bán cái "sở hữu toàn dân", cái "vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh" thuộc văn hóa phi vật thể, chẳng văn tự, văn khế gì ráo trọi (bởi có văn tự thì khi bị phát hiện hoặc có người tố cáo sẽ can tội lừa đảo). Nghĩa là bán cái không phải của mình, rủng rỉnh có tiền bỏ túi mà lại yên tâm ở ngoài vòng pháp luật! Vậy mà, ai cũng cho như vậy là liều, nhưng theo tôi như thế là khôn! Mà đã khôn thì không thể gọi là liều!".

Sự ngẩn ra: "Vậy như thế nào mới gọi là liều?”.

Lý: "Cho nên ẩn ý của câu tục ngữ "Bán trời không văn tự" là không để chỉ thằng bán mà phải nói thằng mua mới đáng gọi là liều!".