Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Võ Văn Kiệt trước lúc trở về

Huỳnh Sơn Phước

Là người luôn có những ý tưởng đột phá, ông có cái thế mạnh của người trong cuộc, trong tổ chức, trăn trở, động não khi bị buộc phải khép mình chờ đợi, nhưng xuyên suốt vẫn là khả năng vượt qua chính mình, vượt ra khỏi cái trật tự lỗ̉i thời, ông thường gọi là “vật cản” để có được những quyết đinh cải cách. Bị ngộp trong không gian hẹp của những giáo điều cấm kỵ, ông tìm niềm vui sống khi tự đặt mình, đúng hơn là tìm đến với những nơi, những người có thể đặt lên bàn những cuộc tranh luận những sự kiện mới, những ý tưởng mới, những chọn lựa khác mình. Ông sợ nhất là bệ̣nh giáo điều, xa dân, xa thực tế và quay lưng với sự thật, lãnh cảm với con người và những phát kiến đổi thay. Người có lòng tốt, thông tuệ tìm đến ông, trao không cho ông cái túi khôn của thiên hạ, với nhiều kỳ vọng…

Về hưu, như chim sổ lồng, ông sống như không có ngày mai. Trong một cuộc gặp (có lẽ là cuối cùng) với Câu lạc bộ doanh nhân 2030 của Thời Báo Kinh tế Sài gon, Saigon Times Group, lúc đó Nguyễn Hoài Nam là chủ nhiệm CLB 2030. Ông hỏi:

-Cháu nội của Hoàng Minh Thắng hà? (Hoàng Minh Thắng, cựu chủ tịch QN-ĐN, sau ra làm Bộ trưởng Thương mại).

-Dạ vâng

-Con nhà nòi cả... Vào Đảng chưa?

-Dạ chưa thưa chú Sáu. Khi nào chú lập Đảng mới con vào ngay.

Tháng 9.2007, Ông vận động sáng lập “ Viện Nghiên cứu Phát triển (Institutes of Development Studies - IDS)” . Tháng 12.2007, Võ Văn Kiệt nhận làm Chủ tịch danh dự “Trung tâm Nghiên cứu Saigon Times”, gặp gở các nhóm nghiên cứu phát triển “Diễn Đàn” ở Pháp,  các nhà nghiên cứu chính sách Mỹ -Việt (Think tank) - vừa nghiên cứu khoa học phục vụ cho sự phát triển bền vững của đất nước, vừa lobby cho sự hơp tác phát triển chiến lược giữa Viêt Nam – Hoa Kỳ, Châu Âu, Nhật Bản …

Ông có nhiều bạn, nhiều cộng sự, nhiều cố vấn (như Lý Quang Diệu) có tầm giải quyết những vấn đề quốc gia trong đời sống toàn cầu.

Võ Văn Kiệt “giàu vì bạn” và mang “nợ kỳ vọng” của nhiều người.

Khác với những năm 1980, giờ đây trước lúc trở về, Võ Văn Kiệt có tầm nhìn và trí tuệ của một cuộc tập hợ̣p lớn cần cho bước chuyển lớn VN ở đầu thế kỷ 21, nhưng lúc này “Sáu Dân không còn đủ quyền lực để trả nợ cho những kỳ vọng của nhân dân.”

Tháng 6.2008, trước lúc trở về, Võ Văn Kiệt gửi lại tất cả “những kỳ vọng của nhân dân” cho những trang báo của ngày mai.

Huỳnh Sơn Phước

(Nhà báo – nguyên Phó TBT báo Tuổi Trẻ)