Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Việt Bách

Cách nay ít lâu Văn Việt nhận được bản thảo tập thơ Những bông hoa mùa xuân của tác giả Việt Bách với lời chú: “Cháu muốn giới thiệu đến độc giả thơ thông qua trang Văn Việt”. Để chắc chắn hơn, tác giả viết thêm: “Tập thơ Những bông hoa mùa xuân sẽ chỉ đăng trên trang Văn Việt.

Trong khi chờ biên tập, tác giả đã cho xuất bản thi phẩm của mình tại Paris. Tác giả cho biết: dù bận rộn với công việc của một người nghiên cứu Pháp luật, Chính trị, anh vẫn dành nhiều thời gian cho những chuyến du lịch khắp châu Âu. Dù bận rộn với cuộc mưu sinh, anh vẫn luôn giữ cho mình tình yêu với Thơ.

Thơ Việt Bách tươi mới, trong trẻo, đúng như tựa đề tập thơ của anh.

Văn Việt xin giới thiệu cùng bạn đọc 10 bài thơ rút từ Những bông hoa mùa xuân.

Xin chúc mừng Việt Bách với tập thơ đầu tay.

Văn Việt



Dạo chơi ở Florence

Anh đưa em đi dạo

Trên những đồi đầy hoa

Nắng vàng vương trên tóc

Gió thì thầm lướt qua.

Mùa xuân vừa trở lại

Bầu trời cao xanh hơn

Dòng Arno lặng lẽ

Cuốn đi hết nỗi buồn.

Trên ngọn đồi em hát

Cho hạnh phúc đôi mình

Cho những gì chờ đợi

Đẹp như ánh bình mình.

Trên ngọn đồi em hát

Cho những ai hay buồn

Nắng mùa xuân rực rỡ

Xoá đi nhiều vấn vương.

Trên ngọn đồi em hát

Cho những người xa quê

Sớm được về thăm mẹ

Mẹ đợi mãi chưa về.

Trên ngọn đồi em hát

Cho người không biết lo

Sống đến khi đầu bạc

Không hiểu về tự do.    

 

Trên ngọn đồi em hát

Cho những đứa trẻ thơ

Chưa hiểu về nghèo khó

Nở nụ cười như mơ.

Trên ngọn đồi anh viết

Tặng em một bài thơ

Vùng Florence nắng gió

Anh gửi vào ước mơ.

 

Ý, ngày 31 tháng 03 năm 2016

 

              Nhớ mùa xuân Tây Bắc

Em có biết mùa xuân trên Tây Bắc?

Mùa hoa ban nở trắng núi đồi

Đào với mai cùng đua nhau khoe sắc

Đàn bướm dập dờn thích rong chơi.

 

Cánh hoa ban dịu dàng mảnh dẻ

Đang đu đưa, vẫy gọi anh về

Như bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên tóc

Thầm nhắc anh nhớ đến một miền quê.

 

Hoa ban nở như nụ cười cô gái Thái

Mái tóc dài, em đội chiếc khăn Piêu

Em đến chợ phiên vùng sơn cước

Giữa mùa xuân, niềm vui đến thật nhiều.

 

Mùa xuân Tây Bắc, trời se lạnh

Ruộng bậc thang uốn lượn trong mây

Nếp nhà sàn ẩn mình trong sương sớm

Đưa em về, anh nắm chặt bàn tay.

 

Mùa xuân Tây Bắc, mùa lễ hội

Hội ném còn, hội xòe...Hội nào cũng có đôi

Nghe tiếng đàn môi, em nhẹ nhàng e ấp

Mùa xuân về, em đợi một người thôi.

 

Frankfurt, Đức, ngày 30 tháng 04 năm 2016

 

 

 

Ngôi làng trắng

 

Có ngôi làng ẩn mình trên đỉnh núi

Ngắm sao khuya, nghe tiếng gió du dương

Bên dòng sông đang cựa mình say giấc

Ngóng con thuyền đi về phía đại dương.

 

Có ngôi làng, tường vôi trắng xoá

Trong khu vườn những đứa trẻ đùa chơi

Tiếng người già bên hiên trò chuyện

Chiều bình yên chưa đánh thức mọi người.

 

Có ngôi làng nhộn nhịp mùa lễ hội

Trên con đường dẫn đến trung tâm

Người nông dân diện áo quần sặc sỡ

Ai cũng vui nên ai cũng dễ gần.

 

Có ngôi làng, mọi người yêu ca hát

Trẻ với già nhảy điệu Flamenco

Họ chào đón những người từ xa đến

Như người thân chưa được gặp bao giờ.

 

Đến ngôi làng xứ Andalucia

Em sẽ gặp biển xanh, cát trắng

Em sẽ qua những ngọn đồi đầy nắng

Anh đưa em đi khắp những nẻo đường.

 

Paris, ngày 27 tháng 07 năm 2016

             

Nắng mùa hè ở Barcelona

Anh viết cho em từ Barcelona

Anh chọn nắng làm quà gửi tặng

Đàn hải âu sẽ bay đi ngàn dặm

Mang thông điệp tình yêu đến em.

Vùng Catalan nắng chói chang

Nắng ngập tràn vườn ôliu xanh biếc

Nắng là đam mê cho Gaudi kiến thiết

Những ngôi nhà, những ngọn tháp xa hoa.

Anh sẽ đưa em đến Montserrat

Nơi vách núi có nắng vàng tô điểm

Em sẽ yêu cảnh thiên nhiên kiều diễm

Nắng dịu dàng và em vẫn xinh tươi.

Anh đi dạo giữa phố đông người

Bao đôi lứa cầm tay dưới nắng

Anh luôn thấy nụ cười và hi vọng

Dù cuộc đời bao thử thách, gian nan.

Bên quảng trường, đại lộ thênh thang

Hàng cây rì rào vui đùa với nắng

Địa Trung Hải dạt dào bao cơn sóng

Giục con thuyền mang lưới ra khơi.

Barcelona chiều nay trên ngọn đồi

Anh mải ngắm biển xanh, bến cảng

Có tia nắng nhắc anh đừng lơ đãng

Ở Paris có em đợi anh về.

                      Barcelona, ngày 08 tháng 08 năm 2016

 

Những bức tượng trong vườn Luxembourg

Anh chờ em trong vườn mùa thu

Nơi tượng đá có một đời bí ẩn

Trời vẫn xanh, dòng đời vẫn bận

Bên khu vườn thời gian bỗng ngừng trôi.

Mỗi bức tượng kể về một con người:

Tượng hoàng hậu, nhà văn, họa sĩ

Có tượng đài của nhà chính trị

Tượng nhà thơ mơ mộng đứng một mình.

Khi mặt trời thức giấc lúc bình minh

Rọi ánh nắng vô tình qua kẽ lá

Tia nắng nào làm giật mình tượng đá

Vẫn đăm chiêu về sự nghiệp dở dang.

Mỗi cuộc đời như một mảnh gương

Thứ còn lại cuối con đường vất vả

Ước mơ, tham vọng rời xa tất cả

Như sao trên trời, như lá đỏ trên cây.

Dù bản nhạc mùa thu vẫn ở đây

Nàng thơ ngợi ca tình yêu mãi mãi

Hi vọng đến rồi đi chưa trở lại

Tượng vẫn chờ, suy nghĩ chưa nguôi.

Nếu xa em, anh chơ vơ suốt đời

Anh sẽ mãi ngẩn ngơ như tượng đá

Dù mặt trời mỉm cười qua vòm lá

Anh vẫn buồn vì cảm thấy chông chênh.

                     Paris, ngày 09 tháng 10 năm 2016

             

Người ăn xin trên cầu Neuf

Chiều thu Paris trời se lạnh

Sông Seine xanh biếc chảy hững hờ

Có người đi dạo trong vắng lặng

Sang đảo Cité để làm thơ.

Người yêu thơ gặp người hành khất

Trên cây cầu Neuf rực nắng vàng

Chìa tay ông lão xin bố thí:

"Cho lão mấy đồng mua rượu vang".

Người trai trẻ thương tình hỏi nhỏ

"Sao ông không về với gia đình

Có người chăm sóc, người giúp đỡ

Ông sẽ được nuôi, khỏi ăn xin".

Ông già mỉm cười vuốt chòm râu :

"Lão đây từng đi khắp năm châu

Lênh đênh bốn biển làm đầu bếp

Một phút sa cơ nghĩ mà đau".

Ông kể đánh cược cả gia đình

Vào canh bạc lớn chẳng thông minh

Bạn bè xa lánh, con oán hận

Bây giờ ngồi trách số phận mình.

Đôi mắt mù dần với thời gian

Sống trong nghèo khó với gian nan

Mặt trời vừa mọc rồi vụt tắt

Chỉ tiếc không ngắm được nắng vàng.

Ông lão ơi, xin ông đừng buồn

Cẩn thận giữ sức lúc chiều hôm

Ông đừng uống rượu nhiều có hại

Rượu có làm ông vợi nỗi buồn?

Paris, mùa này, đêm sương lạnh

Gió sông Seine thổi rét run người

Mong manh ảo vải rách tơi tả

Ông có chuyện gì ai tới lui.

Xin được đưa ông đến nhà ga

Nơi tiễn đoàn tàu sẽ đi xa

Nơi có những người làm tình nguyện

Ông có thức ăn, có mái nhà.

Ông già suy nghĩ rất miên man

Quờ tay chai rượu, với chiếc hòm

Dáng đi thất thểu bên người trẻ

Bỏ lại sau lưng sắc nắng vàng.

 

Paris, ngày 02 tháng 10 năm 2016

 

(Cầu Neuf là cây cầu đá kiên cố đầu tiên bắc qua sông Seine. Đây cũng là cây cầu cổ nhất ở Paris trong số 37 cây cầu bắc qua sông Seine. Cầu Neuf được xây dựng năm 1578, dưới thời vua Henri III. Cầu ở trung tâm Paris. Cầu nối giữa Paris và đảo l'île de la Cité. Đảo này được ví như trái tim của Paris. Sông Seine chảy qua Paris ở trung tâm và chia thành hai nhánh, giữa hai nhánh sông là hai đảo l'île de la Cité và l’île de Saint Louis. Cầu Neuf là nơi một số người lang thang vô gia cư hay đến tụ tập).

             

Chiều tà

Mặt trời sắp đi ngủ

Giữa núi rừng bao la

Gió đưa hương mùa hạ

Mang theo nỗi nhớ nhà.

 

Trên cánh đồng vắng lặng

Nghe bước chân đàn hươu

Đang rong chơi thong thả

Ngơ ngác trong ráng chiều.

 

Nhớ chiều thu êm dịu

Bầu trời càng xanh hơn

Dòng sông buồn đang hát

Mang theo lời yêu thương.

 

Những đám mây u ám

Vẫn nhắc mùa đông về

Những đêm dài tuyết trắng

Che hết lối vùng quê.

 

Mặt hồ phả hơi lạnh

Tuyết phủ khắp quanh đồi

Những dãy núi trắng xóa

Đợi mặt trời xuống chơi.

 

Rồi mùa xuân lại đến

Thiên nhiên tỉnh giấc nồng

Dòng suối cất tiếng hát

Hoa nở khắp triền sông.

 

Nàng thơ vừa tỉnh giấc

Mùa xuân gửi tặng hoa

Dòng thác cười chơi nhạc

Bắt đầu bản tình ca.

 

Bốn mùa vẫn đi qua

Đời người thường ngắn ngủi

Khi sống trong buồn tủi

Mình chỉ còn mùa đông.

 

Paris, ngày 11 tháng 10 năm 2016

 

Miền Trung

 

Có nơi nào khổ như miền Trung

Mưa to ngập lụt khắp cánh đồng

Làng xóm tiêu điều trong bão lũ

Biết bao người sẽ lại tay không

 

Có nơi nào thương như miền Trung

Mảnh đất khô cằn đói quanh năm

Mồ hôi mặn chát trên gò má

Bao người lam lũ vẫn thiếu ăn

 

Có nơi nào đau như miền Trung

Ngư dân tha thiết với quê hương

Xót xa gác lưới thôi đánh cá

Nhớ biển lòng người mãi vấn vương

 

Có nơi nào nguy như miền Trung

Cánh rừng phòng hộ chặt vừa xong

Mái nhà xiêu vẹo thua mưa lũ

Gia súc, gia cầm, lũ cuốn phăng.

 

Có nơi cần giúp như miền Trung

Người Việt đùm bọc lấy quê hương

Chung tay che chở quê nghèo khó

Để mảnh đất này bớt đau thương.

             

Ru con

 

Con ơi, con hãy ngủ đi

Mùa thu se lạnh mới về hôm qua

Trời xanh, biển rộng bao la

Cánh đồng lúa chín, quê nhà đợi mong

Lá vàng chẳng đợi mùa đông

Mẹ vẫn chờ mặt trời hồng là con

Cái cò vất vả sớm hôm

Chăm con khôn lớn mẹ không sờn lòng.

Yêu thương sưởi ấm mùa đông

Làm dịu mùa hạ, mùa xuân trở về

Đưa con đi khắp miền quê

Qua lời ru nhớ lũy tre, bến đò

Nhớ dòng sông chảy lững lờ

Con thuyền gối bãi đợi chờ đêm trăng

Nhớ mùa lễ hội đêm rằm

Bao đứa trẻ đợi chị Hằng xuống chơi

Mai này con lớn lên rồi

Tuổi thơ là cả bầu trời ước mơ

Con cò trắng đã về chưa?

Chú Cuội còn có ngồi chờ gốc đa?

Lời ru giản di bay xa

Nhắc con luôn nhớ quê nhà Việt Nam.

 

Paris, ngày 05 tháng 11 năm 2016

 

Những đứa trẻ Syria ở Paris

 

Sau chuyến đi dài, trở lại Paris

Tôi thường gặp những gia đình khốn khổ

Những đứa trẻ đứng yên bên góc phố

Để cha mẹ có thời giờ ăn xin.

                       Người lớn cầm tấm biển giơ lên:

“Gia đình Syria lánh nạn chiến tranh”

Họ chờ đợi những bàn tay giúp đỡ

Để mua bánh mì, áo quần cho lũ nhỏ.

Những đứa trẻ Syria chạy trốn đạn bom

Đã có mái nhà, bầu trời mơ ước

Đã có công viên, chơi đùa thỏa thích

Tât cả giờ chỉ còn những hố bom.

Những đứa trẻ có một mái trường

Chúng ca hát, vỗ tay theo nhịp

Trường học giờ trở thành mặt trận

Để các bên phân định thắng thua.

Đêm xuống dần, trời lại đổ mưa

Gió rét đã về, Paris thêm lạnh

Những đứa trẻ giờ không đùa nghịch

Chúng đứng yên đợi cha mẹ đón về.

Quê hương tôi có một thời kì

Những đứa trẻ lớn lên trong bom đạn

Những đứa trẻ theo gia đình lánh nạn

Ánh mắt buồn mang kí ức chiến tranh.

Những đứa trẻ bị cướp mất tuổi thơ

Đang ngơ ngác nhìn dòng đời xa lạ

Cuộc nội chiến đã phá đi tất cả

Không còn gì, nên chúng phải ra đi.

Paris, ngày 13 tháng 11 năm 2016