Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

"Quy trình" nên phải chết

Nguyễn Xuân Hưng

Nôm na về lịch sử đẻ ra quy trình như sau: tôi đang ở điểm đầu A, muốn đến điểm cuối B, thì có nhiều đường đi, nhiều cách đi, trong vô số đường ấy, có 1 đường đi với các cách đi tốt nhất. Ví dụ từ A đến C đi xe đạp, từ C đến D đi ô tô... vân đi đến B. Từ đó, để đỡ mất công ngâm cứu, người ta đề ra một QUY TRÌNH để ai ai cũng cứ thế mà đạt được mục tiêu đi đến B.

Đó đơn giản là quy trình đi từ A đến B. Cái kết cục là đến được B.

Người ta thường nói: cứu cánh biện minh cho phương tiện. Tức là để đạt được cái mục đích (cứu cánh) thì dùng phương tiện gì cũng có thể chấp nhận được. Cho nên cái gọi là quy trình, hay phương tiện, không thể bất biến theo thời gian. Ngày xưa cách nay vài chục năm, muốn tiêu diệt đồn X, người ta phải làm quy trình vận động đến đó, vác bộc phá tống vào đồn. Rồi cái quy trình ấy thay đổi, chỉ cần bay máy bay đến ném bom, rồi thời đại thay đổi, chỉ ngồi một chỗ bấm nút, quả tên lửa ở trên trời bay xuống xóa sổ cái đồn.

Như vậy cái quy trình nhất định phải luôn luôn bổ sung, sửa chữa, thay đổi, chuyển biến chuyển hóa...

Ở nước ta, cái gì thay đổi gọi là chuyển biến, tự chuyển biến chuyển hóa sẽ bị tội. Làm gì cũng mang bảo bối "quy trình" ra để biện minh. Nước ta làm ngược với thiên hạ. Không lấy mục đích (cứu cánh) ra để biện minh, mà lấy phương tiện ra bào chữa.

Ví dụ 1: chọn cán bộ, thì phải được cán bộ tốt, không biện minh tôi chọn được cán bộ tốt, mà nhơn nhơn nói làm đúng quy trình. Kết quả nhãn tiền khỏi bàn.

Ví dụ 2: Trong quản lý, sếp nhiều đầu mối thế nào cũng quy định về trình ký. Ai trình gì thì sếp cấp dưới ký nháy. Trưởng quan thấy chữ ký nháy là ký, bất biết văn bản nó viết gì. Chắc ông Huỳnh Vĩnh Ái cũng vì quy trình ký nháy mà bút sa gà chết. Tôi biết ông Ái qua tiếp xúc làm việc, không đến nỗi nào. Tôi quan sát cái công văn, có 1 chữ ký nháy nhỏ ở cuối. Cái quy trình nó hại ông ấy. Cái này quá dở đến nỗi ai cũng thấy.

Hỡi ôi, ở nước ta, tại sao người ta cứ nói cứ làm những điều sai trái với quy luật tự nhiên? Tại sao họ nói rất dốt, mà họ lại tưởng thế là hay lắm? Tại sao cái dở hơi lại thành phổ quát?

Là vì một quy trình đang bất biến. Nó nên phải chết. Phải chết cái phương pháp luận cho rằng nó bất biến...

Nguồn: https://www.facebook.com/nguyenx1/posts/1724606604219444