Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Đọc và hiểu

(Đọc hiểu thật quan trọng)

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)

Hôm vừa rồi, sau khi đăng LẠC, LÚA, LỢN, LANG, LUỒNG [xem ở đây – Văn Việt], tôi nhận được một cú điện thoại, xưng tên Sơ, không họ. Tôi chào và hỏi anh ở đâu. Trả lời: Bạn đọc. Tôi hỏi: Anh gọi tôi có việc gì? Đầu kia giọng rất nghiêm trọng: Tại sao ông viết nói xấu lãnh đạo?
Tôi hỏi: nói xấu chỗ nào? Anh ta dẫn chứng: Ông viết “cứ mỗi lần nhìn thấy lãnh đạo cười là tôi lại cho rằng họ đang nghĩ đến lúa, lợn, lạc, lang, luồng...” rồi lại còn chú thích chỉ nhớ 5 cái L, thiếu cái thứ 6, gợi cho người đọc nghĩ tới cái mất dạy của phụ nữ.

Ban đầu tôi định đùa tiếp hỏi xem “cái mất dạy" của phụ nữ là cái gì, nhưng sau thấy không nên đùa với loại này, đành nghiêm túc:
- Anh nói thế trước hết là xúc phạm "cái mất dạy" của phụ nữ. Thứ nữa, anh cho cái thứ 6 là “cái mất dạy”. Đó là anh hiểu thế, tôi không nghĩ như anh. Bây giờ tôi mới nhớ ra: cái thứ 6 của quê tôi là lươn (lạc, lúa, lợn, lang, luồng, lươn).
Đầu bên kia vẫn quy kết: “nhưng rút cuộc vẫn là nói xấu lãnh đạo, vì cho rằng lãnh đạo nước ta chỉ nghĩ đến cái vụn vặt, thấp bé; không nghĩ được gì lớn lao, to tát, mang tầm quốc tế…”. Anh ta làm một thôi như thi hùng biện.

Tôi xẵng giọng:
- Này ông: nghĩ về lạc, lúa, lợn, lang, luồng là nghĩ về nông dân. Người lãnh đạo ngồi trên cao tít mà luôn nghĩ về nông dân thì đó là xấu hay tốt? Viết về lãnh đạo như thế là ca ngợi hay bôi xấu???
Tút…tút….tút… Máy tắt. Không thấy bên kia nói lại gì.
Chào cũng không.

14-06-2017