Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Cradle Mountain, Tasmania

Thường Quán

 PhanNguyen_Espace2000_TwentyPaintings

Ảnh: Espace 2000 (Phan Nguyên)

 

 

Cradle Mountain, Tasmania

 

Thường Quán

 

*

Băng giá kỷ trước tính năm bằng độ cắt

qua những sườn núi trầy

cánh chim làm như đoán non

lao đầu hụt vào cỏ dại

 

Trở ra xù áo lông

rũ bỏ xơ xác

 

*

 

Chữ dã thú thời tuyết ngưu

đi lần mò trong mưa mụ

chưa biết soi mặt

Narcissus mù

 

Buýt đổ nay từng cặp trăng mật

tay cầm iPhone

 

 

*

Kame moraine  ta dịch gò đống

không mấy ổn

Kettle hole tạm neo một ao truông

tối nay nhớ xin nhà trọ

 

ấm trà (nếu có)

hẳn hay hơn instant coffee

 


 

Nhà Khách

(sau Camus - Le Malentendu/ Ngộ Nhận)

 

 

Ngày cầm gió, đôi găng xương, đường vein cổ tay áo

Sông ngoài đứng lạnh, hai mặt băng giá, rọi thẳng đứng sao mấy mắt

trên ba đầu phi lao

Quận trấn không còn mấy nhà để đèn, đêm dày, sương mù dâng

 trũng đá, liêng liếc mắt cáo

Đập, cố gắng, tiếng cánh mỏi, trong thớ sợi không gian rách, chim đêm.

 

Người nuôi gió trong tóc bối, hung nâu, quay lưng lại những đời,

 chữ lang bạt.

Hẳn vậy (hay ta hình dung từ góc nhìn này?)

Sau cửa sổ: bức tranh bìa sa mạc, thềm cửa đá phiến

Người  vừa thức dậy khi tiếng còi tu hơi khói, lửa than đá phì phò

tiếng động, đầu máy tê giác.

 

Một cặp mắt, lau vội trán, lại lao đi, đường ray, neo đèn, cột dây thép,

tín hiệu điện đêm tắt nghỉm.

Kẻ về, đang đưa tay giữ khung sắt tròn, đập khẽ vào cửa: ba tiếng.

Chiếc nón phớt, chiếc túi xắc. Sương bám.

 

Người mở cửa, đưa cuốn sổ. Hãy cho tên tuổi, địa chỉ. Nhớ.

Đừng hút thuốc. Đừng đi ra ngoài, trước bình minh, dù trời sáng trăng.

Ta phải đi ngủ trở lại. Cà phê đã sẵn, trên khay, còn nóng đấy.

 

Người đã khuất sau bức mành vải thêu. Kẻ không kịp thân thiết,

nhận mặt, ngồi xuống .

Sẽ bước tới khay, tới thức uống, phải nói là không biết

có đậm đắng như ý muốn.

Có đủ ngấm sâu để đi vào giấc ngủ, trước hửng sáng?

 

 

Impromptu, May 2 2017

 

tặng Phan Nguyên

 

Hai mươi vuông tranh trên một mặt tường

người khoan hẵng để mắt

lui ra xa một vài bước

bên trái hay bên phải của chỗ vừa đứng

lấy lại điểm trọng tâm của một trước bình minh

khi đường ánh sánh là một rọc giấy

một tiếng động, tiếng đánh tách, một người, mở cửa

một con mèo lách ra

tới giữa khoảng hiên

bữa điểm tâm dưới chậu lan treo, rong chùm buông thả

trăng đã lặn hay trăng còn treo

cuốn sách trên gối, bên cạnh

cánh tay của người đàn bà từng là nghìn đêm

trăng đôi khi nói đùa

chúng ta nhân ngãi

sự ở lâu tới nửa ngày

ống píp rớm lửa

mặt trời là một vòng tròn để cân bằng chiếc đĩa nước - biển

em nếu đã ra đi

chắc bằng một khuấy động thăm thẳm

hai mươi nhìn ngắm

sự từng trải và tuổi thơ

núi còn nguyên dung nham trong chờ chấn động

đất thổ những di tích xương mài trắng

một loài thú di cư, một loài chim di trú

em ở lại thêm một chốc

với nửa vụn bánh

cho con mèo đang bỏ đi xa hơn

tới cuối khoảng sân nước

cố hữu của nó

TQ