Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

CON XIN LẠY MẸ MỘT CÂU: NỖI ĐAU CON ĐÃ NUỐT VÀO CHÍN NĂM!

Nguyễn Việt Chiến

Ngày này, cách đây 9 năm, ngày 12-5-2008, nhà báo-nhà thơ Nguyễn Việt Chiến (lúc đó là phóng viên Báo Thanh Niên) bị bắt giam oan sai trong vụ án báo chí chống tham nhũng PMU18. Ngay hôm sau, Báo Thanh Niên do nhà báo Nguyễn Công Khế làm Tổng biên tập, nhà báo Nguyễn Quốc Phong làm Phó Tổng biên tập và nhà báo Hoàng Hải Vân (Huỳnh Kim Sánh) làm Tổng thư ký tòa soạn đã có loạt bài viết với tựa đề “Phải trả tự do cho cácnhà báo chân chính”. Sau đó, anh Khế, anh Phong và anh Sánh đã bị cách chức về vụ việc này. Sau 8 tháng giam giữ, tôi được trả lại tự do, gặp nhau, Nguyễn Công Khế nói với tôi: “Tao tuy bị cách chức về vụ việc này nhưng tao cũng rất tự hào về mày, nếu trước Tòa, mày mà đầu hàng, thì có lẽ tao phải bẻ bút không làm báo nữa!”. Lúc đón tôi về ở cửa trại giam, Huỳnh Kim Sánh cũng nói tương tự. Tôi và anh em báo Thanh Niên, ôm nhau trong nước mắt. Vậy mà đã 9 năm, dưới đây là bài thơ tôi viết tặng người thân và bạn bè sau tai nạn nghề nghiệp này
Nguyễn Việt Chiến

CON XIN LẠY MẸ MỘT CÂU: NỖI ĐAU CON ĐÃ NUỐT VÀO CHÍN NĂM!
Chín năm. Ờ nhỉ qua rồi !
Tôi đã trở lại làm tôi mỗi ngày
Câu thơ xa xót hao gầy
Cha tôi đã mất sau ngày mẹ đi

Sau tám tháng đón tôi về
Vợ con mừng tủi, bạn bè xót thương
Đón tôi có một quê hương
Vai gầy, áo rách thân thương cuối trời

Mẹ tôi khóc níu cha tôi
Đón con trở lại làm người tự do
Tháng ngày, tôi vẫn ước mơ
Một lần trở lại tự do làm người

Ngày đi, tôi giữ nụ cười
Ngày về nước mắt mẹ tôi nghẹn ngào
Buồn như một giấc chiêm bao
Nỗi đau tù ngục lặn vào trong tim

Nỗi đau giờ đã ngủ im
Trong miền nham thạch đắm chìm nỗi đau
Con xin lạy mẹ một câu:
Nỗi đau con đã nuốt vào chín năm
Trái tim con đã rách bầm
Xin mẹ, con được thở than đôi lần
Quoc Phong Nguyễn Công Khế Chu Văn Sơn Tuyen Hoang Xuân Văn Giá Ngô Thuy Quynh Nguyen Phong Lan Do Dao Thi Dien

clip_image002

clip_image004

clip_image006

clip_image008

FB Nguyễn Việt Chiến