Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Tiếng Chú ơi!

                                       

Trân trọng!

Tôi vào trang để đọc:

Những sự thật bị bóp méo ở khu chứng tích Sơn Mỹ do anh Xuân Thọ viết về tôi,

Tôi chân thành cám ơn anh Xuân Thọ,cám ơn ban biên tập chia sẻ chuyển tải.

Tôi xin gửi cùng một bài thơ của tôi về vụ việc.

Cám ơn

Trần Văn Đức

 

 

Germany 17.01.2010.         

 

 

 

Mỹ Lại quê hương tôi.

Hàng dừa xanh tít tắp.

Bờ biển đẹp mênh mang.

Tắm mình trong nắng ấm.

 

 

      Cũng Mỹ Lại quê tôi.

      Ngày xưa đau thương lắm.

      Trẻ em không dám cười.

      Mẹ già lắm lo âu.

      Đàn con yêu tan tác.

 

Nhà tôi nuôi cộng sản.

Mấy chú thật hiền hòa.

Chiều chiều tôi gọi Chú!

Cõng con- một đoạn dài.

 

Có hôm tôi rơi lệ.

Chú bị thương nặng quá.

 Miên man, suốt mấy ngày .

Ba mẹ tôi  lo chạy.

Thuốc thang và đào hầm.

Phòng thay khi bấc trắc…

 

    Và hôm nay tôi gọi chú.

     Bận quá Chú làm ngơ.

     Vết thương xưa đã lành.

     Chú phòng đời bất trắc …

 

Mỹ lại quê hương tôi.

Hàng dừa xanh tít tắp.

Mặt nước lặng sông Kinh.

Đượm buồn chiều –không chảy.

 

Quê hương tôi nắng cháy.

Bà con nghèo thân thương.

Trẻ em cười – Sơn Mỹ.

Chia nhau cái Càng Còng.

 

Và hôm nay trở lại.

Tôi vẫn về Sơn Mỹ.

Lạc trong đoàn du khách.

Nhìn cảnh xưa chạnh lòng.

Tôi rùng mình đứng lặng.

Ngày xưa tôi « gọi Chú ».

Thân thương như người nhà.

 

Mỹ Lại quê hương tôi.

Một màu xanh bát ngát.

Đồng lúa chín Vàng thơm.

ngập chim chiều…vang hót.

                 

                   Remscheid Germany.

                         Trần Văn Đức 

Email:ductranvan30@gmail.com