Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Tiếng Chú ơi!

                                       

Trân trọng!

Tôi vào trang để đọc:

Những sự thật bị bóp méo ở khu chứng tích Sơn Mỹ do anh Xuân Thọ viết về tôi,

Tôi chân thành cám ơn anh Xuân Thọ,cám ơn ban biên tập chia sẻ chuyển tải.

Tôi xin gửi cùng một bài thơ của tôi về vụ việc.

Cám ơn

Trần Văn Đức

 

 

Germany 17.01.2010.         

 

 

 

Mỹ Lại quê hương tôi.

Hàng dừa xanh tít tắp.

Bờ biển đẹp mênh mang.

Tắm mình trong nắng ấm.

 

 

      Cũng Mỹ Lại quê tôi.

      Ngày xưa đau thương lắm.

      Trẻ em không dám cười.

      Mẹ già lắm lo âu.

      Đàn con yêu tan tác.

 

Nhà tôi nuôi cộng sản.

Mấy chú thật hiền hòa.

Chiều chiều tôi gọi Chú!

Cõng con- một đoạn dài.

 

Có hôm tôi rơi lệ.

Chú bị thương nặng quá.

 Miên man, suốt mấy ngày .

Ba mẹ tôi  lo chạy.

Thuốc thang và đào hầm.

Phòng thay khi bấc trắc…

 

    Và hôm nay tôi gọi chú.

     Bận quá Chú làm ngơ.

     Vết thương xưa đã lành.

     Chú phòng đời bất trắc …

 

Mỹ lại quê hương tôi.

Hàng dừa xanh tít tắp.

Mặt nước lặng sông Kinh.

Đượm buồn chiều –không chảy.

 

Quê hương tôi nắng cháy.

Bà con nghèo thân thương.

Trẻ em cười – Sơn Mỹ.

Chia nhau cái Càng Còng.

 

Và hôm nay trở lại.

Tôi vẫn về Sơn Mỹ.

Lạc trong đoàn du khách.

Nhìn cảnh xưa chạnh lòng.

Tôi rùng mình đứng lặng.

Ngày xưa tôi « gọi Chú ».

Thân thương như người nhà.

 

Mỹ Lại quê hương tôi.

Một màu xanh bát ngát.

Đồng lúa chín Vàng thơm.

ngập chim chiều…vang hót.

                 

                   Remscheid Germany.

                         Trần Văn Đức 

Email:ductranvan30@gmail.com