Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

30/4 thôi cho em khất một lời mừng sinh nhật

Nguyễn Thị Thanh Bình

 

Tháng 4 ngày 30, trời hôm ấy khi mẹ anh chuyển bụng

Bầu trời làm gì xé nát cả không trung

Thiết giáp xe tăng tiếng bom gầm cũng đã lùi xa cố quận

Đà Nẵng, buổi chiều nơi có ngày sinh ghi dấu của Hoàng

Nghe nói vẫn thanh bình như nhiều buổi chiều bảng lảng

Chiều đâu đã phai bên ngoài

Và khi bên trong có mẹ cha nhìn ngắm sự cựa mình của sự sống

Kể cũng chẳng lạ khi mẹ phải đẻ ngược đứa con trai đầu lòng

Mở mắt, bật khóc bằn bặt vào một ngày cuối tháng 4 như thế

Tiếng khóc oa oa lẽ nào cũng chỉ đánh thức đâu đó vùng không gian câm nín, cứng ngắc

Dường như em cũng đã khóc oa oa hay khóc òa

Như một lời kháng cự phải có mặt hôm nào trong cuộc đời

Mệt nhoài đánh hơi…

Trần gian

 

Anh khóc… lẽ nào khi anh khóc chẳng qua vì…

Không ai trong chúng ta có quyền chọn lựa nơi mình sinh ra

Ôi Việt Nam một đất nước nhiều thống khổ bất hạnh

Ô hay, sao không là nước Mỹ nơi có biểu tượng của Nữ Thần Tự Do

Hoặc một nơi nào khác trên trái đất bao la?

Ồ mà không, Đà Nẵng là nơi anh không thể đoạn lìa cuống rún

Nơi bãi biển mang tên gọi Thanh Bình vẫn giữ giùm anh những điều chưa nói

Nơi những chú còng của tuổi thơ anh đã không hề bị mùa hè yên ả rượt bắt

long đong

Nơi anh biết rằng khi mình ra đi là không thể nào quên được

 

Ờ nhỉ 30 tháng 4 sao lại là ngày sinh nhật của anh?

Mừng anh thổi tắt những ngọn nến hồng hôm nay coi chừng tội tình những đồng bào vắn số

Cũng đã có quá nhiều tên gọi và kêu gọi khẩn thiết cho hôm nay

Em làm sao yên nguôi để không khỏi nén tiếng thở dài

 

Thôi thì cho em khất một lời mừng sinh nhật

Quà tặng “đại thắng mùa xuân” năm nay cho nước mình

Anh không thấy họ đã gói cả cá chết, biển chết…

Và đâu còn bao lâu nữa sẽ đến phiên dân chết

Nên xin đừng nhắc với em về một ngày nghỉ lễ, những diễu binh, cờ phướn, pháo bông…

Của những con bò tót đỏ chết tiệt

30/4 này nhân danh những tù nhân lương tâm Việt Nam

Chúng ta cần giải phóng những chấn song

“Phá ngục Bastille” ơi những lương tri lành lặn đang bị chế độ này cầm tù giam lỏng

Sao lại không?

Xin lỗi anh, em thật tình không còn muốn thấy

Ngày 30/4 tồn tại

Và tồn tại như thế này, sau 42 năm quằn quại?

 

Hỡi anh, người đàn ông lưu lạc hốt dưng sinh cùng ngày Quốc Tang, Quốc Nhục, Quốc Hận…

Anh muốn gì một Ngày 30/4 ở thì tương lai?

Liệu em có cần đặt lại tên gọi Ngày 30/4 cho lòng người hòa hợp và thôi ly khai?

Băng bó thế nào đây để chúng ta còn sẵn sàng chìa tay nhau nắm?

 

Anh dấu yêu,

Bài thơ này em viết cho ai mà dường như chỉ mình anh hiểu

Nên đâu cần cầu chúc cho ngày sinh của một người không còn trẻ nữa

Mà em biết tình yêu vẫn ấm áp đến trăm năm!

 

N. T. T. B.