Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

'Anh là tình yêu vĩ đại, người chồng hài hước của tôi…'

Bích Ngân

Cũng như nhiều người, tôi đọc, nghe, biết và hiểu được phần nào tình yêu mặn nồng của nhà văn Dạ Ngân với chồng – nhà văn Nguyễn Quang Thân. 

'Anh là tình yêu vĩ đại, người chồng hài hước của tôi…'

Hai vợ chồng nhà văn Nguyễn Quang Thân và Dạ Ngân năm 1995 - Ảnh: Jhon Foley

Rồi sáng nay khi nhìn người vợ cầm nén nhang dập đầu bên thi thể chồng, nức nở: “Anh là tình yêu vĩ đại của tôi. Anh là người chồng hài hước của tôi…”, tôi mới thật sự cảm nhận được khối tình thật đẹp, bền bỉ vượt qua bao gian truân, cứ lớn dần, bất chấp tuổi tác, thời gian.

Nhà văn Dạ Ngân kể, hai ngày trước khi chồng vĩnh viễn ra đi, chị về quê giỗ người thân. Trước khi đi, anh ôm chị, thốt lên “Ối giời ơi!” như vừa hờn vừa hơi hơi dỗi. Lúc đang dự đám giỗ, chị gọi cho chồng, hỏi anh ăn chưa. Anh nói anh sắp ăn và cho biết Sài Gòn mưa rất to. Anh còn nói thêm là mưa anh vẫn đi bơi.

Dạ Ngân bảo nhiều năm nay, chồng chị vẫn giữ thói quen bơi mỗi ngày tại hồ bơi Yết Kiêu. Anh mê nước, anh yêu biển như cá. Em gái em trai nhà văn cho biết thêm không chỉ lúc trai trẻ, mà lúc trung niên, cả khi lão niên, cứ về quê là anh trai mình thường hay bơi dọc bờ biển Cửa Lò, có lúc bơi vài ba cây số. Và ngày mưa Sài Gòn ấy, anh đã bơi lần cuối cho cuộc đời mình...

Ý chí, nghị lực, tài năng, sự hóm hỉnh và nhất là “hàm lượng trí tuệ” (từ mà nhà văn Dạ Ngân nói về chồng mình) tạo cho Nguyễn Quang Thân một vị thế độc lập trong sáng tác với những tác phẩm khắc họa được số phận con người, phản ánh được phần nào mặt sáng tối của thời cuộc, của lịch sử, và cả sự dự cảm của một nhà văn tầm vóc.

Ngồi cùng với những người ruột thịt nhà văn Nguyễn Quang Thân, điều tôi nghe được là họ lo ngại cho chị dâu mình trước sự ra đi đột ngột của người chồng mà mấy chục năm qua anh chị gắn bó như hình với bóng. 

Chị Dạ Ngân cũng nói chị làm sao có thể sống nổi trong căn nhà dày đặc hình ảnh anh. Anh lúc nào cũng hoạt động, cũng hiếu động, hết làm cái này cũng làm cái khác, không chạm cái bàn cũng va vào cái ghế, cả ngày chật ních anh, cả khi ngủ cũng không yên, anh ngáy cũng thật to…

Với một người vợ, đó là nỗi đau thấu tâm can. Nhưng Dạ Ngân, chị còn là một nhà văn cũng tài năng và đầy ắp ưu tư trước cuộc đời này, tôi tin là chị sẽ vượt qua nỗi đau mất mát bằng trang viết. Và chị còn viết tiếp những trang viết dang dở của chồng.

Nguồn: http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20170305/anh-la-tinh-yeu-vi-dai-nguoi-chong-hai-huoc-cua-toi/1274984.html