Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Nguyễn Hàn Chung

Lục bát tản cư  

thiếu thời lục bát phất phơ
sến nương quấn cái ngơ ngơ chân tình
lớn đi tìm cái không hình
câu thơ hiện đại mà mình cũ meo

tháng năm qua một cái vèo
thấy gái gú giả đò nheo mắt nhìn
quay về chơi lục bát rin
ngu ngơ đâu nữa cưới xin hẳn hòi

đêm nằm rờ cái lẻ loi
ngẫm thơ mình cũng chẳng đòi đoạn chi
gân chùng sợi vẫn uy nghi
rong chơi trống bỏi tội gì đổi tông

có điều phải chổng mồng mông
càn khôn đã khép phiêu bồng đã xiêu
thơ hành hết chống lại chèo
khúc ca oanh liệt đã teo tóp rồi

đành như tráng sĩ lôi thôi
câu thơ góa bụa  lỗi thời chỏng chơ

16/9/16

 

 

lưu manh

những người vô sản lưu manh
dễ thương vì họ chỉ hành động cho
bản năng gốc tối mò mò
của tầng lớp bị vùi tro muôn đời

Chí Phèo là Chí Phèo ơi!
trăm năm ngươi chết bởi lời rẻ khinh
của thằng trí thức lưu manh
gắn bao thứ mác trong mình khoe khoang

miệng leo lẻo nói thương làng
chiều chiều quán nhậu cực sang cả bầy
còn bày đặt nói cho hay
bởi còn những kẻ thơ ngây tin người

những người vô sản của tôi
lưu manh vì muốn thoát đời lưu manh
những thằng trí thức lưu manh
các người không thể giấu mình mãi đâu


lưu manh đã rạc mái đầu
điếng lòng ngồi đọc Lưu Cầu tân thư*

 

·        Lưu Cầu huyết lệ tân thư của cụ Phan Bội Châu

31/8/16

 

 

ngụ ngôn con đà điểu
tặng G

con đà điểu rất tinh khôn
chui đầu vào cát để còn tồn sinh
nó quên sướng được phần mình
còn thân thuộc biết điêu linh cõi nào

con đà điểu rất mưu cao
mặc cho chim chích chào mào tanh banh
một mai ổ lót ngon lành
chân cao đà điểu xí phần công cao

rủi như tan nát phong trào
đầu chui dưới cát ai đào bới đâu
khôn lanh không mất công hầu
mặc ai lội trước đi sau tháo giày

cần gì phải cất cánh bay
gặp cuồng phong sẽ nát thây, điên à!
một đời rúc hưởng hương hoa
tựu trung khôn lỏi một đà điểu thôi

muốn làm đà điểu nhưng tôi
lỡ làm con cóc bên trời nghiến răng

13/8/16

 

 

Tôi về Đà Nẵng

Tôi về Đà Nẵng thăm tôi
tìm ngây thơ cũ tìm hồi hộp xưa
Tôi về Đà Nẵng nghe mưa
Nắng như lửa đốt ngày chưa xuống đò


Bạn bè có đứa hay ho
Đứa khô như tép buồn xo hát xàm
Đứa bắt tay ngó lạnh òm
Đứa làm thơ phải diễn tuồng ruồi bu


Tôi về tìm bến Đò Xu
Sân bay Nước Mặn kín phu quán tàu
Bạn văn trợn mắt lắc đầu
Kẻ nhăn ,người nín kẻ cau người buồn


Bây giờ Đà Nẵng đẹp hơn
Gái Đà Nẵng có chập chờn đẩy đưa
Mà sao tôi thấy như vừa
Có ai cắt một lát cưa ngang chiều


Tôi về múa máy đôi chiêu
Câu thơ rơi giữa bọt bèo nhiễu nhương
Giá xưa không dám leo tường
Bây giờ chưa bước lên gường đã teo


30/6/2016

 

 

Yêu kẻ ngoại tình

Chán chồng chán vợ nên chi
Nghe Tây lịch lãm nhu mì trúng tim
Bỏ cám heo, bỏ hũ chìm
Rủ nhau mừng kẻ từ biên viễn về

Chồng thời vẫy lá cờ mê
Vợ bồng con đứng bên lề hú vang
Mẹ già góa bụa bao năm
Xăm xăm chùa cũ đăm đăm ngó chừng

Sáng nay cả phố cả phường
Đình công bãi chợ đón đường bủa vây
Bỏ quên trí tuệ đỉnh đầy
Cam tâm phụ kẻ đêm ngày sát sao ?

Vì đâu cả nước nghẹn ngào
Quay đầu nhìn lá cờ sao tủi buồn
Vì đâu cả má , cả ôn
Lơ câu quan điểm đi dòm viễn vông

Xưa nay trong đạo vợ chồng
Lần đầu tiên kẻ hai lòng được yêu

24/5/2016

 

 

Lời thề xứ Quảng

 

Thèm cá tươi
nhớ cá ươn
Con ve béo ngậy
con chuồn mềm thau
Ra vườn
hái ít nhúm rau
Là tôi với bạn
trầu cau lu bù

Cá bây chừ
đã đi tu
Phật không độ
phải ở tù dưới âm
Những tên
táng tận lương tâm
Bán giang sơn
để tứ thân
đủ đầy

Tau mà
cầm nổi dao phay
Chặt đầu bay
chặt đầu bay
chặt đầu
Tau thề
cho tới kiếp sau
Giá mô
cũng đánh
lũ tàu tan xương