Danh Ngôn

Trong giáo dục không có gì kinh hoàng bằng mức độ dốt nát mà nó tích lũy lâu dài dưới dạng những kiến thức xơ cứng.

Nothing in education is so astonishing as the amount of ignorance it accumulates in the form of inert facts.

Henry Adams (1838-1913). The Education of Henry Adams, 25, 1907

Một chút học vấn ít ỏi, thật ra, có thể là một điều nguy hiểm, nhưng thiếu học vấn [giáo dục] là một đại họa cho bất cứ một dân tộc nào.

A little learning, indeed, may be a dangerous thing, but the want of learning is a calamity to any people.

Frederick Douglass, diễn văn đọc ở lễ ra trường tại Trường Trung học Da màu, Baltimore, Maryland, 22 tháng Sáu 1894

Người tự do không thể làm một người dốt nát lâu dài. (The free man cannot be long an ignorant man.

William McKinley, diễn văn đọc tại Pittsburgh, Pennsylvania, 3 tháng Mười Một 1897

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Ban Tu thư – Dịch thuật HSU kính mời quí anh chị và các bạn đến tham dự buổi tọa đàm triết học:

Chủ đề: Cộng đồng giải tác (la communauté désoeuvrée): viết, cơ thể, cách mạng

Diễn giả: Trương Trọng Hiếu (Master Philosophie tại Ruhr-Universität Bochum (CHLB Đức))

Thời gian: 9g đến 11g30, thứ Sáu, ngày 17/02/2017

Địa điểm: Phòng 201 (lầu 2), 8 Nguyễn Văn Tráng (Đại học Hoa Sen), Quận 1, TP. Hồ Chí Minh

Link đăng kí: https://forms.office.com/Pages/ResponsePage.aspx?id=ZHOSL2Eklk-Mar_-C9GBdWmsYgTbFHFDvDrvnoJxoWFUQ1hLOUxMVENIVlZPOFFVNVk3S0UwVUg2Uy4u

Nội dung:

1. Từ tác phẩm đến giải tác

2. Từ huyền thoại đến văn chương

3. Cộng đồng giải tác: viết, cơ thể, cách mạng.

Vài vấn đề liên đới:

Heidegger và Nancy, Romantik, Hegel và thuyết nguyên tử xã hội học, Marx  và Humanismus, triết học mới về cái chính trị (the political)...

“Liệu người ta còn có thể nói về cộng đồng, cái mà trong diễn ngôn của thời hiện đại và sự xã hội hoá dường như đã tan rã, mà không sa vào một diễn ngôn khác của hoài niệm về một cội nguồn đã mất? Jean-Luc Nancy nhìn thấy trong hai quan niệm trên cả sự bất lực trước trật tự thống trị hiện hành lẫn những ảo tưởng chính trị nguy hiểm. Ông tiếp cận cộng đồng như một dự án đầy nghịch lý và bất an: một trạng thái thường trực và một nơi bất khả. Tính cách "giải tác" của cộng đồng không xảy ra ở đâu rõ hơn ngoài văn chương, nơi của những cơ thể viết, sự biến của các huyền thoại bị gián đoạn. Cái cộng đồng được giải tác và đồng thời là một lực giải tác này mở ra một viễn tượng mới của sự hợp nhất cái chính trị và cảm năng.”