Danh Ngôn

Nếu quí vị cho rằng giáo dục là tốn kém, xin hãy thử sự dốt nát xem sao!

If you think education is expensive, try ignorance!

Derek Bok (1930-). Hiệu trưởng Trường Đại học Harvard. Trên cột báo của Ann Landers

Nếu giáo dục được coi trọng như một bảo vật thì văn hóa không bao giờ tiêu vong.

Education is a treasure, and culture never dies.

Petronius: Satyricon

Tự do có thể được an toàn khi Quyền bầu cử được Giáo dục soi sáng.

Liberty can be safe only when Suffrage is illuminated by Education.

James H. Garfield, Maxims, 1880

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

TÔI MUỐN NÓI BẰNG TIẾNG NÓI TỔ QUỐC TÔI

Hoàng Vũ Thuật

 

Tôi hằng tin ngôn ngữ làm nên Tổ quốc

tiếng đầu tiên  

mẹ

hiền

nước

Việt

tiếng trầm hùng

& tiếng thiết tha

âm thầm hơn mọi lời ca

 

mẹ ra chợ

gánh theo mưa nắng

mồ hôi đẫm

mồ hôi

muối mặn

lá trầu tươi hình trái tim

trái cau hình giọt máu

lặn sâu trong lồng ngực lép nhọc nhằn

những âm thanh Tổ quốc kẽo kẹt

những âm thanh bền lâu

tôi hằng ôm ấp

 

tôi lớn khôn khi hiểu chiếc lưỡi cày

cày vào đất những dòng bí ẩn

trang sách

đồng làng

hàng hàng lúa chín

những lạch mương nước trắng muốt thân cò  

viết nhiều chương mùa màng tôi đọc

 

tôi nhìn Tổ quốc qua nét phấn người thầy

lối tắt chim bay

vòng quay tịnh tiến

nghe chuyện thần kỳ voi chín ngà gà chín cựa           

ngựa phi về trời

đôi hài tôi

mỗi bước đi vạn dặm

 

chiến tranh liên miên giặc dã liên miên

ông cha viết

Hịch Tướng Sĩ Văn

lại viết thêm

Bình Ngô Đại Cáo

còn viết nữa

chưa thôi

những âm thanh thao thức lòng người

 

Tổ quốc tôi mấy nghìn năm

sau tiếng ru

ấy là tiếng thét

lắm kẻ thèm thuồng dải đất chữ S

hệt dáng mẹ tôi  

không mỏi mệt bao giờ

 

Tổ quốc tôi

trong những nụ cười

người thân quen & người chưa kịp biết

một tiếng chào hơn mâm cỗ bày ra

cái bắt tay ấm bằng chăn nệm

Tổ quốc là thánh thiện

chị ngã em nâng

chị em như đũa có đôi

 

đôi khi

tôi muốn dấu Tổ quốc để không ai dòm ngó

đôi khi

tôi muốn nâng Tổ quốc

đặt vào mâm quả

nghi lễ bàn thờ tiên tổ

đem trưng bày giữa ngã bảy ngã ba      

ai cũng ngắm Tổ quốc như bông hoa lạ

mặt tôi cong lên kiêu hãnh với người qua

 

Tổ quốc tôi

vang vang lời hàng xóm

bát nước chè xanh sáng sớm gọi mời

trong cái tát

những tên lén lút

cướp đảo giữa ngày êm như trở bàn tay 

thầm thụt đêm đêm làm ô uế biển

 

Tổ quốc tôi

trong lời rủa những thằng ăn của đút

xé thịt da bán đứng cả rừng già

cây trăm tuổi

nằm mơ giấc mơ bóng mát

cao nguyên khô gầy  

nhớ hội bỏ mả cồng chiêng

những kẻ thắt com lê náu mình hang tối

một đi không trở lại

 

tôi yêu Tổ quốc này

nếu có người đưa ra cá cược

đổi nửa hành tinh bù thêm nửa vầng trăng

không

không không bạn ơi

lời nguyền xưa

ba miền

ruột thắt

Tổ quốc ngôi nhà bền vững âu vàng

 

tôi yêu Tổ quốc

như mẹ tôi yêu mảnh vườn chăm từng tấc đất

khi tôi chết

Tổ quốc bọc trong tấm áo choàng

muôn cành biếc

& những cỏ cây

chiếc áo đơn sơ tôi vẫn mặc ngày ngày                 

 

khi tôi chết

tôi cũng là Tổ quốc

được sống cùng sương

ruỗi rong

cùng gió

giọng điệu của dế kể chuyện canh khuya

ngôn ngữ phiêu du mây bạc

tôi lắng nghe

thiêng liêng nếu Tổ quốc kêu gọi

như người lính sẵn sàng

đứng bên đồng đội

chẳng ai thấy tôi có mặt trên đời

Tổ quốc vĩnh hằng thế đó bạn ơi.

 

                                                            27/12/2016

 

Hoàng Vũ Thuật

                      

CHIẾC LÁ CUỐI MÙA

 

Anh xé tờ lịch cuối năm

cánh cửa vô biên không ngày không tháng

khép như lệ thường

trong tích tắc anh nhận biết hơi thở của lá

có một đốm hồng vừa nhú trên cao

niềm tin mọc rễ

 

đã bắt đầu ngày mới hai ta

đã bắt đầu hai ta làm kiếp lá

xanh như ngọc mềm như lụa

ta sẽ hát bài ca óng ánh hơn ánh sáng

cho người nghe và người không nghe

 

những vì sao rụng đầy đám cỏ

những tràng hạt lần hồi trong bàn tay nhà tu hành

những gót sen dấu sau cánh áo nhiệm mầu

những đứa bé ngậm chặt bầu vú mẹ

những vết thương liền da

bắp u con bò giống

anh biết đó là tiếng róc rách mùa đi

 

anh cũng tin lá chớp bờ rào

đôi hàng mi trước ngõ

hằng đêm vườn thêm quả chín

cây điền chỗ trống gà đẻ trứng đầu tiên

mặt tường phẳng phiu lam nham nét vẽ  

đêm chúa ra đời lạnh giá

tín hiệu hạnh phúc

 

những chiếc lá vắt qua mùa

qua đôi vai gầy guộc cuộc đời này

xứ sở mặt trời ngủ quên chưa kịp dậy.

 

                                                                        25/12/2016

 

 

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

MÙI

 

Ở đâu đó rất xa vừa nhìn thấy vừa không nhìn thấy

nghe được sờ được

 

dòng thác nóng ran hai bờ đêm

 

nguyên bản cuộc sống vốn thế

cơn sốt bất thần run bần bật

 

có thể viêm nhiễm sau cuộc phẫu có thể mới ra đời đã biến mất

có thể từ trời cao đổ xuống từ dưới đất trồi lên

 

mằn mặn nhàn nhạt hương một loài

hoa không tên gọi

 

mùi mưa mùi nắng mùi gió mùi cáu bẩn mùi nguyên trinh

mù kiệt quệ mùi phục sinh mùi mùa

 

mùi của mùi.

 

 

29/12/2010

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

NỬA ANH VÀ NỬA EM

 

Vắt ngang cơn nắng khét miền trung

chiếc lưỡi mềm 

chiếc lưỡi của tạo hóa gắn trong cổ họng con người

từng dòng từng dòng mải miết ngọt ngào

chảy như chưa bao giờ được chảy

rạo rực cỏ cây rạo rực mái nhà

những đám mây cúi xuống rã tan bên liếp cửa

hơi thở hổn hển âm thanh hổn hển niềm mong đợi hổn hển

hổn hển anh và hổn hển em

 

Ngược về quá khứ lũ trẻ chơi trốn tìm

ngược về quá khứ đi chợ về chợ

ngược về quá khứ những nhánh bông trang chọi nhau

em chịu thua

thôi đành dang dỡ

ra đứng bờ ao mình em thẩn thờ

hai mươi năm chưa dứt

một phút khôn nguôi hai phút khôn nguôi ba phút khôn nguôi

đời người khôn nguôi

ai lấy cắp tuổi thơ

ai

chỉ vọng lại lời em chuỗi hạt

 

Cái nóng vẫn không buông tha bốn mặt kinh thành

cuộc chiến tình yêu và lửa

những viên gạch năm trăm năm đỏ bừng đôi môi em

anh rao bán hàng cây nhạc ngựa

những chiến binh mang đao chật cứng con đường

qua ngã tư Nguyễn Huệ

những viên đá cất lên ngôn từ

rặng liễu rũ hay mái tóc em trút xuống Hương Giang

chặng cuối của bài ca vỡ trận

hai cánh tay dang như chúa Giê su đóng đinh trên cây thánh giá

 

Anh trở lại ngôi nhà không mái

phố phường chưa kịp đặt tên

bồ đề dày thêm lá mới

anh trở lại khi em đã xa

trên núi có bài thơ Tự Đức

tấm kính nát vụn sao không nhìn ra em

cánh cổng mở toang nào thấy dáng em

em là nước từ mùa đông qua mùa hạ

em là hoa thơm trong vườn Tùng Chi

em là gió dưới trời hun hút

 

Anh đem tháng ngày đặt cược với sóng bể dù chẳng còn rặng san hô cùng đàn cá lượn

anh đem tháng ngày bện hai đầu dây chiếc võng đay của mẹ

ru trái đất hai nửa hổn hển

nửa anh và nửa em.

 

                                                                                                                        9/6/2016

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

CHUYỆN CỦA NGHÌN NĂM TRƯỚC

 

                                                          Tặng Nguyễn Lãm Thắng

 

Sau rặng cây biển thì thào mùa mưa đến muộn

ông trở về căn phòng chật

đống sách thiếu chữ lẽ ra phải ném đi

nhưng ông mang vác nó hệt những báu vật trên vai

cuộc đời sinh ra thế

cái gì cũng có hình người lùn

không thể lùn thêm nữa

 

hôm qua Lãm nói với ông bao chuyện nhảm vỉa hè

Lãm bảo cái gì đáng nhớ ông ấy nhớ

cái gì ông quên nhớ để làm gì

nhớ kẻ đứng đái bên đường hơn người ngồi trong lâu đài mờ ảo

nước từ nơi đó có mùi thơm

nhớ bà cụ nằm đối diện liệt nửa người và cô con gái út tên Uyên

tóc bà sáng đêm mất điện

hôm qua không mưa trời oi bức

ông bơi trong chiếc bình trà nóng

bóng nàng rất cổ xưa mà lộng lẫy

ngôi sao cuối trời đánh rơi hạt giống xuống đất

ông nhẩm tính mười năm quả sẽ treo lủng lẳng chín vàng

lũ chim côi làm nơi trú bão

 

giờ ngoài kia biển vẫn cứ thì thào

sóng cô quạnh viết lên bờ bãi

muôn dòng chữ lăn tăn như nếp nhăn trên vầng trán ông

trải rộng và buồn thảm

những ngày sau

những ngày sau nữa

lũ còng bò ngang triền cát mặn ngơ ngác chong mắt nhìn

đấy là câu chuyện của nghìn năm trước.

 

                                                         

                                                                                                2016

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

ĐẢO - MỘT - MÌNH

 

Ngọn nến anh mang theo cháy từ Tam Đảo

lửa của năng lượng tình ái

âm ỉ ngày và đêm

giọt máu cuối cùng lặn sâu bầu ngực

chiếc cầu bắc qua bóng tối

dòng sông ngừng chảy đã lâu đọng thành đá tảng

li ti cát trắng niềm mong đợi giọt nước mắt em

 

thành phố không vĩa hè không có người đi bộ không cây xanh

mùi cá thơm thập thò đậu lên vai áo

lẫn giữa mái ngói nham nhở

một căn nhà bã trầu

ngọn nến giờ là chủ nhân là thân xác là mặt trời của anh

tìm đâu con còng gió bạn bè quen thuộc

tìm đâu giọng nói nghìn lớp sóng trên cao

 

một nửa thành phố chết một nửa tinh cầu mọc rễ

em đặt tên Đảo-Một-Mình

ta xây lâu đài bằng vệt sao đầy đặn kiêu hãnh

giữa ngã ba đường những điều cấm kị

câu thơ thắt nút

thơ hay sợi dây vô hình khắc nghiệt

buộc anh và em và chằng chịt hờn ghen

 

em bảo không gian thời gian ranh giới những khái niệm

chẳng có gì là thật

sự thật đang bay đang bay đang bay

đôi cánh nhiệm màu

em trải mình trong chiếc áo mỏng màu rêu

ban mai trôi đi vội vã sang chiều

một vầng trăng nến sáng.

 

                                                                                                29/6/2016

 

 

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

VẦNG TRĂNG ĐÔI

 

Màu sáng lạ thanh khiết trong mây

cao hơn mọi ngày

tôi thấy

nhưng gần hơn có lẽ

chỉ gang tay

chạm cõi vô cùng

trong cuộc chơi phiêu du còn mất

 

cô đơn

hờn dỗi

& thân phận lạnh lùng

cuộc đời này có gì mới nữa chăng

thoáng đãng sau tháng năm đen tối

kìa vầng trăng

vầng trăng đôi

nguyên khôi

run rẩy

quả trên cây thơm thảo mỗi ngày

 

rồi những âm thanh đầy đặn len qua cửa

âm thanh lửa

rung chuyển mặt đất

phủ kín sườn đồi

bập bùng

bập bùng hoang dã

tiếng gõ da thịt mùa đông

bên áo quan buồn bã tiễn đưa

 

tôi nhận ra âm thanh lụa mỏng

ướt

dẽo

giữa lòng tay

như nắng vàng trẻ trung

những âm thanh ngân lên từ vầng trăng đôi.

 

                                                            5/12/2016

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

TRÊN ĐỜI NÀY

 

Trên đời này

nếu thiếu hai cánh tay mọi chuyện sẽ khác

nhưng khác nữa

khi không còn gió

 

hỡi ai lầm tưởng cánh tay là tất cả

những bức tranh phác thảo từ đôi chân

thế giới lặng im

thật

giả

 

gió đã nói gì

em có nghe thấy không

máng cỏ 

nơi chúa ra đời hun hút xanh

thân hình anh rủ sạch trong trí nhớ

 

gió chuyển hè sang đông

như chuyến tàu hết ga điêp khúc quay về

trên đời này rồi hai ta cũng thế

rất cổ xưa

và rất mới mẻ.

 

                                                            5/12/2016

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

NHỮNG CÂU THƠ CỦA TÔI

 

                                                                        Gửi Từ Sâm

 

Chẳng xa lạ gì cả

những câu thơ viết ra như ký hiệu của lời

là mưa nhưng không là giọt mưa bạn thấy

có một vòm trời xám xịt mênh mông giữa thân thể tôi

đang rơi mưa

tắm gội mạch nguồn mát rượi

 

những gì tôi nói giản dị tới mức không thể giản dị

nhưng bạn chớ nghe

khi tôi lặng im đấy là thứ ngôn ngữ nhận biết

thơ đã viết bằng mắt của chữ hơi thở của tóc

ý niệm của chân

tôi đoán sự thật bằng cái ngu ngơ của người đãng trí

chối từ hiện hữu đi tìm giấc mơ

 

xin bạn đừng đọc thơ tôi dòng dòng trải ra trên mặt giấy

trơ & rỗng nhảm nhí & cáu bẩn

hệt con giun loằng ngoằng mải miết

nơi bạn đứng ngồi có một khoảng không

trong khoảng không thơ biện bày đầy đủ nhất

ngay dưới chân

những viên đá mang biểu tượng con người

sự sống chính bài ca của đá

 

bạn cũng nên rời xa những gì hào nhoáng

bức tranh tôi vẽ vời lắm nghĩa đè nhau

trải lòng như được của

khoảng sáng mơ hồ

không con nữa

hừng lên tim bạn phì nhiêu cánh đồng màu

những dòng kênh tình yêu

những dòng kênh hạnh phúc khổ đau

 

thơ tôi là cát lạo xạo khắp các ngã đường bạn từng đi qua.

 

                                                                                    5/12/2016 

 

Hoàng Vũ Thuật

 

CÂY TIẾNG GỌI

 

Một tiếng gọi

chỉ mình tôi nghe

tròn và mọng

 

tôi cầm tiếng thứ báu vật riêng có

khi giấc ngủ lên ngôi

trong lạnh giá của sương

ý nghĩ mọc dậy hàng cây trước nhà

mát xanh

quả dày chen với lá

 

tôi muốn đem chia cho hàng xóm

món quà hái từ cây - tiếng - gọi

khảm đêm trên chiếc bảng màu lửa

rằng

đêm

không

còn

trắng

và hét vang cho đêm ngắn lại

 

sự kỳ diệu làm sao giữa cõi mênh mông

tôi bọc thời gian ném đi không nuối tiếc

với tôi thời gian chỉ còn là khái niệm hư ảo

tiếng gọi trở nên bất tử

giữa đêm đen này

tôi chẳng thèm ham muốn khác

 

ánh sáng chọc vào đôi mắt chơi trò trốn tìm

tiếng gọi biến mất

tôi không nhận ra mình hay mình là cây - tiếng - gọi.

 

                                                                                    7/12/2016