Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Bài thơ vặt vãnh

(Rút từ facebook của Thái Kế Toại)

 

Cởi bộ quần áo sọc dọc xanh bệnh viện 198 Bộ Công an

Tôi thay bộ quần áo dân sự.

Bỏ vào túi 20 k, tờ k xanh ra ngoài cổng chợ mua hai cân củ đậu. 

Để làm gì?

Chỉ để chống táo bón thôi.

Ăn cơm bệnh viện tuy no nhưng táo bón quá rồi.

Thơ thế thì vặt vãnh quá phải không các bạn.

Vặt vãnh với hai cân củ đậu loại hai 

Vẫn còn thừa 4k.

Đường Trần Bình nham nhở

Vì đường ống nước đang đặt dở

Những chiếc xe máy đi sát vào tôi

Những chiếc ô tô đắt tiền đi sát vào tôi

Tung nước bẩn vào túi củ đậu.

Tôi đang nghĩ bây giờ người ta kiếm tiền dễ thật

Con đường này hơn 30 năm trước là ruộng rau muống

Vợ tôi bác sỹ sản khoa mới vào xây dựng bệnh viện và hai đứa con trai tôi 5 và 10 tuổi nhặt từng cọng rau cho một bữa ăn.

Tôi đang nghĩ hai đứa con tôi với hai cái bằng thạc sỹ lương thiện

Có đủ tiền cho bố đặt hai cái stent không?

Tôi chợt nhớ hồi ký của anh Lê Phú Khải vì ông chú Lê Phú Ninh trước ở cùng nhà 12 Ngõ Trạm với tôi.

Anh viết lời bà Lê Phú Hào thím ruột anh ở Paris nói rằng một thằng con Trần Đức Lương sang đây ăn chơi tiêu tiền đến nỗi người Tây còn kinh ngạc.

Vậy

Những đồng tiền của hắn có dính líu gì đến những giọt máu của tôi và những đồng đội tôi đổ ở Trường Sơn không.

Những đồng tiền của hắn có phải thuế của những đồng bào Tây Nguyên khốn khổ đang nhìn các bạn từ trang hình nền Fb của tôi không?

Hay chỉ ông Trần Đức Lương có thể biến hóa làm ra tất cả.

Bài thơ thật là vặt vãnh

Từ hai cân củ đậu chống táo bón của tôi thôi.

Xin lỗi các bạn.

Bệnh viện 198 đầu năm 2017 không biết nên vui hay nên buồn