Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Những tín hiệu của trắc trở

Truyện

Nguyễn Thanh Hiện

Hay đấy là chuyện thời của chúng ta?

Tôi cảm thấy rất khó khăn khi bước thêm về phía trước. Thế này là thế nào? Có nhiều người cùng đi với tôi kêu lên. Tôi cố bước thêm. Nhưng vô ích. Có cái gì đấy, thứ bóng tối đậm đặc, lầm than, hay là thứ khái niệm mông lung, tàn nhẫn, hay chỉ là thứ vật cản thô sơ, cặn bã của thời gian, tôi không rõ, nhưng rõ ràng là có cái gì đấy đã làm cho tôi cảm thấy vô cùng khó khăn khi muốn bước thêm về phía trước. Không phải là những trở ngại như cơn mưa chiều làm chậm chân một chuyến đi, hay lỡ một chuyến tàu đêm cuối năm, hay phải ngồi lại ở phía bên này một triều đại đang đổ. Ta có thể khóc khi cần khóc. Nhưng ở đây không phải chuyện để khóc. Bởi khóc chỉ là thứ cách thức biểu lộ tinh thần hết sức thông thường. Ở đây còn hơn cả chuyện biến cố, bởi biến cố cũng chỉ là những bất thường có tính cách bình thường. Lúc mặt trời đứng bóng, giờ có những tên gọi khác của thời gian, ngọ, hay ngọ thiêng, tôi có cảm tưởng như toàn thế giới đang quì dưới ánh mặt trời gay gắt nhất trong ngày để nguyện cầu, nghi lễ chỉ diễn ra khi con người đang cận kề với hủy diệt.

Ô hay

Trăng chết

Mùa tàn

Lá cỏ gục ngã dưới mặt trời…

Dường khắp mặt đất đang ngân lên thứ tâm kinh có dư vang như thể đang ở đâu đó sau cuộc tàn phá. Nhẫn nại và thành kính, bởi tôi có cảm tưởng như hết thảy đang dốc hết tâm sức để biểu lộ sự mong muốn tối thượng: hãy cho chúng tôi bước về phía trước. Tôi cứ thấy trước mắt tôi đầy ắp những hình bóng về vô ưu, bất tử, những mong ước thường xảy đến với con người trước khi phải rời bỏ chốn cũ. Hết thảy những người cùng chung đường với tôi cũng đang nằm rạp xuống mặt đất để lắng nghe. Vào lúc xế chiều tôi nghe thấy rộ lên những lời tỉ mỉ, chân tình, đầy sức thuyết phục về mặt trời mặt trăng, về các hành tinh vừa khám phá được, về cấu trúc xương cốt của các loài có tư duy và không có tư duy, về sự an bình vĩnh cửu cho toàn thể nhân loại, dường các khoa học trên mặt đất đang ngồi lại với nhau ở đâu đó để soạn thảo thứ hiến chương mới mẻ nhất của thời đại. Tôi vùng đứng lên trong niềm hân hoan khôn tả. Và bước tới. Nhưng tình hình vẫn diễn ra như cũ. Có cái gì đấy thật thô bạo, tàn bạo, như ám khí của ngu xuẩn tích tụ trong lịch sử đang làm tiêu tan những hình thù đẹp đẽ của phía trước vừa mới hình thành trong ý thức của tôi. Hãy cho chúng tôi bước về phía trước. Những người cùng chung đường với tôi lại kêu lên. Tôi cứ có cảm tưởng mình đang đụng đầu vào thứ tường thành hình thành từ cuộc tha hóa của trí khôn con người.

Giã, 18PM 4.10.2016