Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Hoa Quỳnh Việt Nam

Nguyễn Thị Thanh Bình

Xin tiếp nối những vần thơ này cho Quỳnh, và bây giờ nghe cháy cả lòng cho blogger bác sĩ Hồ Hải. Bắt hết đi thì họ sẽ ở với ai. Và không lẽ chúng ta cứ phải tiếp tục sống cùng với lũ?

 

Rồi thì thế giới nghe hoa Quỳnh Việt Nam nở vội

Đất nước gì kiểm soát cả loài hoa

Bắt hoa nở trong tù là ép tới hương hoa

Vắt cạn nước mắt tim mình rớt xuống vì hoa

 

Vì hoa biết nói nên mùa thu trở về cách mạng

Đến lá vàng cũng phải thiết thao bay

Chúng ta nở hoa đâu vì tưới máu trần gian

Số phận nước Việt ai làm tàn phai như hoa

 

Bứng gốc Quỳnh khi tôi còn mộng giữa ban ngày

Chúng ta còn mộng kêu gào một Việt Nam hay

Lũ lụt cuốn phăng quan tài chết lần thứ hai

Dân tộc này sao quá lắm nhân tai

 

Thức dậy mùa thu từ mùa héo hắt thương đau

Nắng mai đừng sợ nên Quỳnh khát vọng mai sau

Cuộc sống ngục tù từ đây khép lại biển tình

Sóng đã xa bờ những bản án hy sinh

 

Dân tộc tôi rồi biết sống ra sao

Con phố đâu còn sót lại môi cười chiêm bao

Bắt khóc bắt cười phải đúng quy trình long đong

Không cho hoa Quỳnh nở trọn trong đêm chờ mong.