Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

Bác ơi, nên thế nào?

(Rút từ facebook của Mạc Văn Trang)

Sáng nay một cô gái, con ông bạn ngày xưa, gọi điện hỏi ý kiến tư vấn về một vấn đề quá khó. Bà con góp ý xem nên thế nào? Cô gái:

- Bác ơi, cháu bị cơ quan bắt đi học lớp Trung cấp Chính trị để vào diện đưa lên Phó phòng… Cháu nói mấy cái chính trị này ở lớp phổ thông đã học qua, lên Đại học học kỹ lắm rồi, mà có ích gì đâu. Quanh đi quẩn lại vẫn là Triết học Mac-Lê, Kinh tế chính trị, CNXH khoa học và Đường lối chính sách của Đảng… Mà đường lối chính sách có đầy trên sách báo, trên mạng rồi. Tự nhiên mất 6 tháng vào việc vô bổ, cháu thấy rất phí hoài. Đi nghe thì cũng chỉ ngủ gật thêm hư người; làm bài thì cứ chép từ sách ra. Vậy ích gì? Mà không đi thì chống lệnh, cũng chết!

- Nếu cháu tự tin, cháu nói với cơ quan cho tự ôn tập nửa tháng, rồi xin thi theo cái Chương trình Trung cấp đó, đáp ứng yêu cầu là được. Vậy ổn không?

- Ngoại lệ vậy không được, bác ơi. Phải đi học, còn điểm danh từng buổi, rồi có Bằng hẳn hoi mới được công nhận. Làm như bác nói thì Trường chính trị ế vêu à?

- Có một cách học rất tích cực, thú vị, không buồn ngủ là, chăm chú nghe xem giảng viên nói có gì mới, hay, thú vị; có những gì sai, nguy biện, thì mình ghi lại ý kiến phản bác ra bên cạnh (kiểu bút ký Triết học ấy), như thế rất tích ực, mài sắc tư duy…Nếu được trao đổi lại với thầy, càng hay…

- Ối giời ôi. Bác xui cháu thế thì đi tù à? Hồi sinh viên, có một bạn bảo nên bổ sung khẩu hiệu: “Không có gì quý hơn Độc lập, Tự do và Tiền”, thế mà suýt bị đuổi học đấy ạ. Mà bác thấy bạn ấy nói đúng không: Bây giờ Tiền là trên hết, quý nhất còn gì! Cháu mà phản biện thầy thì mất việc à?

- Còn một cách nữa không buồn ngủ, ngày xưa bọn bác với bố cháu hay dùng, là phân công nhau đếm xem ông báo cáo viên này nói bao nhiêu từ “XHCN”, bao từ “Làm chủ tập thể”, hay “đó là vấn đề”, hay bao nhiêu lỗi L = N hoặc ngược lại, v.v. Rồi cười với nhau. Cũng vui phết…

- Ô! Ngày xưa cũng thế à bác?

- Thì bao nhiêu năm nay vẫn kiên định mấy món ấy, “di truyền” mấy thế hệ rồi còn gì! Kinh thật, không thoát ra được thì đầu óc cứ cứng đơ đơ, tư duy máy móc, nói năng, hành động như phản xạ được lập trình… Thì cháu không đi học, không lên lãnh đạo, cứ làm chuyên môn cho giỏi cũng được chứ sao?

- Nhưng làm nhân viên có giỏi mấy vẫn là thân phận hầu hạ các sếp và lương thì quá thấp…

- Vậy khó quá. Bác chịu rồi. Hỏi bố cháu xem?

- Bố cháu quát cho một trận, người ta đưa vào diện quy hoạch mới cho đi học, còn chảnh chọe cái gì? Học có khó gì đâu, cứ nói như sách thôi mà! Bố cháu có “lên mạng” đâu mà biết sự thật! Hay bác có quen công ty, tổ chức nào ở bên ngoài cần người như cháu, giới thiệu cho cháu với. Tiếng Anh và chuyên môn của cháu, phỏng vấn chắc là OK…

- Người ta mất bao nhiêu tiền mới vào được cơ quan Nhà nước, mà cháu lại bỏ, chỉ vì chuyện học chính trị ư? Bác ít quen biết các Công ty, các tổ chức lắm. Không giúp gì được cháu rồi… Buồn nhỉ!

18/11/2016

MVT