Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Phan Tấn Hải

Vết son ơi về đâu

 

Em mang cả hương trời

của một thời tóc ngắn

về gửi lại bờ môi

vết son in lên giấy

một đời thương nhớ ơi

 

Ngồi bên em một ngày

rồi một đời tiễn biệt

cuối trời xa chim bay

tiếng kêu rơi vọng lại

nỗi sầu vương đầy tay

 

Nhớ ơi tóc xanh một thuở

thương ơi ga nhỏ bên trường

chờ em dáng gầy như khói

nhớ mãi chữ tờ là thương

thương ơi chữ ơ là nhớ

 

Một đời anh đi tìm

mắt nhìn xa mấy cõi

em có lạc đường chim

dòng thơ loang mực tím

nhói buốt hằn trong tim

 

Phải chi ta dìu nhau

đi chệch đường thiên cổ

vết son ơi về đâu

mùi hương anh giấu trộm

vào thơ muôn kiếp sầu.

 

 

Nhìn lại trang sử

 

Tôi ngồi đọc trang sử

những dòng nghiêng ngả buồn

cay mắt dò từng chữ

khói lạnh phả trong hồn

 

Thấy rõ mấy tên bạn

đã chết lại hiện ra

đòi theo chữ xông trận

cuộc chiến người hay ma

 

Thấy muôn nghìn dấu hỏi

trĩu nặng đè từng trang

một thời buồn như khói

ám lên giấy úa vàng

 

Một thời như rất khác

vẫn nghẹn lời đọc hoài

quê nhà đầy trong mắt

nét mực nhòa không phai

 

Cúi đầu đi biền biệt

tóc rất xanh môt thời

như dường qua trăm kiếp

nhìn lại tóc trắng rồi

 

Trân trọng ghi từng chữ

làm mới những dòng thơ

ném lên trăm nghìn chữ

thành hoa qua kia bờ.

(viết cho Memorial Day 2016)